Chương 1

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:07

Tiết đông se lạnh, ánh nắng lạnh lẽo buông xuống, nhuộm một mảng cam trên đầu tường. Cái ao nhỏ trong sân đã đóng một lớp băng mỏng, thấp thoáng có thể nhìn thấy đàn cá chép bơi lội bên dưới. Phùng Y Y tựa người bên cửa sổ, đuôi tóc mềm mại buông hờ trên vai. Nàng đang nhìn cây lê trụi lá ngoài sân, trên cành có hai chú chim sẻ đang ríu rít đấu khẩu, nhảy nhót không ngừng, trông thật náo nhiệt. Phần lớn thời gian, Phùng gia đều yên tĩnh thế này. Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Phùng Y Y quay đầu lại thì thấy tỳ nữ thân cận của nàng là Tú Trúc từ gian ngoài đi vào, trên tay nàng ấy đang cầm một chiếc túi gấm. "Tiểu thư, người không sợ lạnh sao?" Tú Trúc lắc đầu, tiến lên hai bước định đóng cửa sổ lại. "Đừng mà." Phùng Y Y đưa một tay ra chặn cánh cửa sắp đóng lại: "Ta không lạnh." Tú Trúc do dự trong nháy mắt rồi bèn thu tay về, chỉ để hé nửa cánh cửa sổ: "Nô tì biết tiểu thư không lạnh rồi, người chỉ ngắm hai con chim thôi mà cũng hết cả buổi trời." Tú Trúc ở bên cạnh Phùng Y Y lâu ngày, nên nàng ấy cũng biết ngày thường trong phủ chẳng có việc gì để làm. Phu nhân mất sớm, lão gia lại chỉ có một mình Phùng Y Y là nữ nhi, vì vậy Phùng gia không được náo nhiệt như những nhà khác, các tiểu thư có thể tụ tập trò chuyện, bầu bạn. Nhất là khi mùa đông giá rét, lão gia lại càng không cho Phùng Y Y ra khỏi cửa một bước, bảo bọc như con ngươi trong mắt. Nhưng vừa nghĩ, Tú Trúc lại thấy Phùng Y Y sắp có người bầu bạn rồi, bởi vì cô gia đang theo học ở xa sắp trở về. Vị cô gia này rất tài giỏi, ba năm trước đã đỗ cử nhân, đúng là tài mạo song toàn. "Tiểu thư, nô tỳ thúc giục mãi, cuối cùng sư phụ kia cũng làm xong trong hôm nay rồi. Người xem có được không?" Tú Trúc đưa túi gấm trong tay lên. Phùng Y Y nhận lấy, đôi mắt trong veo cong lên, ánh lên vài phần mong đợi: "Đưa ta xem nào." Nàng cầm túi gấm đỏ trong tay, nới lỏng hai sợi dây rút rồi dùng hai ngón tay cẩn thận lấy ra một miếng ngọc bội mã não Ba Tư hình tròn. Có thể thấy tay nghề của vị sư phụ điêu khắc vô cùng tinh xảo, đã chạm khắc một con cá chép sống động như thật, đang quẫy mình giữa những con sóng. "Đẹp quá." Phùng Y Y giơ ngọc bội lên, hướng ra phía ánh sáng ngoài cửa sổ, những đường vân từng lớp của viên mã não trông hệt như sóng nước gợn trên mặt sông.