Chương 27

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

Trù phòng. Từ phu nhân cho thêm mấy nắm dược liệu vào nồi, dùng muôi dài khuấy vài cái rồi đậy vung lại. Bà ấy đang nấu thang thuốc, đây là phương thuốc gia truyền của Từ gia, có tác dụng hoạt huyết trừ ứ rất tốt. Ngày trước, người Từ gia làm việc ở tiêu cục, bôn ba khắp nơi kiếm sống, công việc tay chân khó tránh khỏi bị té ngã, lại thêm gặp phải bọn cướp đường, nên mỗi khi bị bầm tím đều dùng thang thuốc này để ngâm rửa. Phùng Y Y ngả người ra sau, tránh làn hơi nước bốc lên. Thuốc đã chuẩn bị xong, chỗ thang thuốc này cũng là sắc cho Lâu Chiếu. "Con lo cho cô gia đến vậy sao, còn phải đích thân qua đây trông chừng à?" Từ phu nhân trêu một tiếng, rồi nói tiếp: "Sắc thêm một lát nữa là được, tam thất và nhân sâm bên trong rất có tác dụng." Phùng Y Y tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, ánh lửa từ bếp lò hắt lên làm ửng hồng khuôn mặt nàng: "Từ thẩm, thẩm nói xem những món quà con chuẩn bị, bà mẫu sẽ thích chứ?" "Đương nhiên rồi." Từ phu nhân đặt muôi xuống: "Ta thấy đều là những thứ tốt nhất cả. Nếu như Giác Nhi ở nhà, ta sẽ để nó hộ tống con đi chuyến này." Nhắc đến nhi tử, Từ phu nhân khẽ thở dài. Nhi tử đi xa ngàn dặm mẫu thân nào không lo, nhưng phận nam nhi thì nên ra ngoài bươn chải, dù sao sau này cũng phải gánh vác cả một gia đình. "A Giác đi cũng được một năm rồi, giờ này huynh ấy đang ở đâu vậy ạ?" Phùng Y Y hỏi, trong đầu hiện lên hình ảnh dáng người thiếu niên lang nhanh nhẹn, luôn bất ngờ xuất hiện từ phía sau, đuổi theo rồi xoa đầu nàng. Từ phu nhân lắc đầu, khóe miệng nở nụ cười: "Đi lính thì làm gì có chỗ nào cố định, nó nói là dịp Tết sẽ về một chuyến. Nói mới nhớ, lúc nó đi còn chưa biết con đã lấy chồng đâu." "Không biết giờ này huynh ấy ra sao rồi nhỉ?" Phùng Y Y cũng cười theo. Từ Giác lớn hơn nàng hai tuổi, hai người cùng nhau lớn lên, từ nhỏ hắn ta đã nói sẽ bảo vệ nàng. Lớn lên, hắn ta không theo nghiệp kinh doanh mà theo quân, có lẽ là do chính nghĩa chảy trong mạch máu Từ gia, nên hắn ta càng khao khát được cống hiến nhiệt huyết và mồ hôi. Nhớ ra mình còn mua hạt thông về, Phùng Y Y đặt gói giấy lên bàn, vốc một nắm đưa cho Từ phu nhân: "Mua ở ngoài Toàn Thịnh lâu đấy ạ, hạt to lắm." Từ phu nhân cúi đầu, nhìn nửa vốc hạt thông trong lòng bàn tay: "Đại tẩu thích ăn món này nhất, mỗi năm sau mùa thu, đại ca đều cho người tìm mua loại hạt thông ngon nhất từ Quan Ngoại về." Chuyện này Phùng Y Y nhớ rõ, mẫu thân nàng thích ăn hạt thông, nhưng vỏ rất cứng, nên phụ thân nàng hay bóc sẵn nhân ra, thường mất cả buổi sáng, móng tay gãy hết mà cũng không thấy ông ấy tỏ vẻ mất kiên nhẫn. "Từ thẩm, phụ thân nói lúc mẫu thân sinh con rất khó khăn." "Đúng vậy." Mặt Từ phu nhân thoáng nét u sầu: "Sức khỏe đại tẩu yếu, lang trung nói nàng ấy không thích hợp sinh nở, đại ca cũng bảo không muốn có con. Nhưng tính tình đại tẩu bướng bỉnh, cứ nhất quyết sinh con ra, lại còn là một đứa trẻ khỏe mạnh thế này." Phùng Y Y vâng một tiếng, chuyện về mẫu thân, Phùng Hoành Đạt rất ít khi kể cho nàng nghe, sau khi bà mất lại càng hiếm khi nhắc tới. Nàng chỉ biết thuở ban đầu hai người đến được với nhau đã rất vất vả. Đây chính là phu thê đồng lòng thì phải! Tuy mẫu thân nàng đoản mệnh nhưng đã gặp được người phu quân tốt nhất với mình. Phùng Y Y bất giác nghĩ đến Lâu Chiếu, cũng là phu thê, vậy mà dù nàng có làm thế nào cũng cảm thấy không cách nào đến gần hắn được. ... Qua giờ Tý, Lâu Chiếu mới về thư phòng. Bên ngoài trời đông giá rét, trong phòng than lửa đủ đầy, quyện với một mùi thuốc thoang thoảng. Nhìn sang, thấy một thùng gỗ đặt cạnh giường, trên chiếc kỷ nhỏ có một tờ giấy được chặn lại. Lâu Chiếu bước tới, nhìn hai hàng chữ khải thanh tú trên giấy, từng nét từng nét viết về công dụng của thang thuốc trong thùng, giúp hoạt huyết trừ ứ.