Chương 26

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

Đột nhiên, có người hét lớn: "Tránh ra!" "Y Y!" "Tiểu thư!" Phùng Y Y còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy người bị kéo mạnh một cái, trước mắt tối sầm lại. Nàng đã bị Lâu Chiếu kéo vào lòng, xoay nửa vòng, kèm theo tiếng loảng xoảng, bên cạnh bụi bay mù mịt, mấy bao gạo rơi xuống đúng chỗ nàng vừa đứng. Phu xe nhảy dựng lên, vội vàng chạy tới xin lỗi, hai tay chắp lại vái lia lịa. Phùng Y Y ngẩn người trong phút chốc, ngơ ngác ngẩng đầu, thấy sắc mặt Lâu Chiếu vô cùng khó coi, nhưng không kịp nhìn thấy nét u ám thoáng qua trong đáy mắt hắn. "Phu quân, chàng không sao chứ?" Phùng Y Y phát hiện bao gạo gần như chôn vùi bắp chân của Lâu Chiếu, nhưng hắn vẫn đứng thẳng tắp. Lâu Chiếu buông Phùng Y Y ra, khi quay lại đối mặt với phu xe gây họa, vẻ mặt hắn đã trở lại bình thường, chỉ nhàn nhạt nói một tiếng không sao. Nhưng Phùng Y Y không yên tâm, muốn kéo Lâu Chiếu đến y quán. "Không cần, về nhà thoa chút thuốc mỡ là được rồi." Lâu Chiếu rút tay về, xoay người vẫy tay với xe ngựa Phùng gia. Phùng Y Y lên xe ngựa, vừa ngồi vững trong xe liền vén rèm cửa sổ lên: "Xong việc thì về sớm, ta đi mua thuốc mỡ cho chàng." Nói xong, nàng thả rèm xuống. Phu xe hô một tiếng, quất nhẹ roi ngựa một cái, xe ngựa từ từ chuyển bánh. Lâu Chiếu thu lại tầm mắt, quay đầu nhìn về phía bến Vận Hà. Thanh Thuận bước tới, cúi đầu nhìn chân Lâu Chiếu: "Công tử, nếu người không kéo thiếu phu nhân một cái, chắc chắn thiếu phu nhân đã bị chôn trong đống gạo rồi." Nếu trong lòng đã không thích, tại sao lại ra tay cứu người? Người khác không biết, chứ Thanh Thuận thì rõ ràng, tâm tư Lâu Chiếu sâu kín, dù trong lòng có cảm xúc gì thì trên mặt cũng luôn che giấu rất kỹ. Nhưng vừa rồi, hắn ta rõ ràng đã thấy Lâu Chiếu hoảng hốt. "Đừng nhiều lời." Lâu Chiếu nắm chặt bàn tay đang khẽ run của mình: "Ba tháng nữa là đến kỳ thi Hội, trong thời gian này ta không muốn xảy ra bất cứ chuyện rắc rối nào, coi chừng cái miệng của ngươi." Thanh Thuận rụt cổ lại, vội vàng ngậm miệng. Hắn ta biết Lâu Chiếu rất coi trọng kỳ thi này, bất kể là ai cũng không thể ngăn cản. Theo hầu nhiều năm như vậy, Thanh Thuận sớm đã biết vị chủ tử này của hắn ta lòng dạ sắt đá, chẳng thật sự quan tâm ai bao giờ. Nghĩ vậy, hắn ta lại thấy thương hại Phùng Y Y, nàng đúng là được mọi người nâng niu như trứng mà lớn lên, vậy mà lại gặp phải kẻ vô tình như Lâu Chiếu. "Chuyện đã thu xếp ổn thỏa chưa?" Lâu Chiếu rẽ vào một con hẻm nhỏ, nửa thân hình khuất vào bóng tối. "Vâng." Thanh Thuận thu lại dòng suy nghĩ miên man, vội bước nhanh theo sau, hạ giọng nói: "Công tử, thuộc hạ thấy bọn họ đều là những kẻ liều mạng, tốt nhất người đừng dính dáng đến." Lâu Chiếu dừng bước, trong bóng tối vang lên tiếng cười lạnh của hắn: "Kẻ liều mạng ư? Bọn chúng cũng có thứ mình muốn, không phải sao?" Thanh Thuận không dám nói gì thêm, chỉ cúi gằm đầu. Những lão sư từng khen ngợi Lâu Chiếu, liệu có từng thấy dáng vẻ hiện tại của môn sinh đắc ý này không? Con hẻm dài hun hút không thấy điểm cuối, hai bên là những bức tường cao xám xịt, khói bếp lượn lờ bốc lên từ mái nhà, đã đến giờ nấu cơm tối. Lâu Chiếu cúi xuống, tay ấn ấn vào bắp chân, mày khẽ nhíu lại. "Công tử, hay là chúng ta đi xem chân trước đã?" Thanh Thuận ngồi xổm xuống, định đưa tay vén ống quần Lâu Chiếu lên xem. Một tiếng chát giòn tan vang lên, Lâu Chiếu gạt tay Thanh Thuận ra, đứng thẳng người rồi bước đi, dáng đi không hề có chút khác thường nào: "Đi làm việc của ngươi đi. Nếu trễ, ngươi cũng không cần quay lại, cứ nhảy xuống sông Vận Hà luôn đi." Thanh Thuận ngồi xổm trên đất, ngẩn người ra, Lâu Chiếu đã đi được một đoạn xa, hắn ta than: "Haiz, còn có người tự đối xử với mình tàn nhẫn như vậy sao?" Trời tối hẳn, gió từ sông Vận Hà phía xa lùa vào con hẻm, lạnh buốt thấu xương, rít lên từng hồi như tiếng quỷ khóc.