Phùng Y Y hào hứng kể. Ngũ Mai am trước đây từng được Phùng Hoành Đạt quyên góp bạc để tu sửa lớn, nên các ni cô trong am đối xử với nàng rất tốt.
Lâu Chiếu đặt sách xuống, nhìn Phùng Y Y đang ló đầu ra từ phía bên kia bàn, trong đôi mắt nàng ánh lên vẻ mong đợi rõ ràng: "Được."
Nghe hắn đáp lời, Phùng Y Y gật đầu: "Vậy quyết định thế nhé."
Thế là nàng không làm phiền Lâu Chiếu ôn bài nữa, mà đi tới giá sách sát tường, định tìm một quyển nào dễ hiểu để đọc.
Trên giá có một ngăn chuyên để sách của Lâu Chiếu. Nhìn những góc sách bị gấp lại, có thể thấy hắn rất chăm chỉ.
Thấy vậy, Phùng Y Y bèn rút từng quyển sách ra, vuốt phẳng những góc bị gấp rồi đặt lại ngay ngắn. Nàng cứ làm như thế cho đến khi thấy một quyển sách có kẹp một tờ giấy viết thư ở giữa.
Chắc hẳn Lâu Chiếu đọc thư xong tiện tay kẹp vào sách rồi quên bẵng đi.
Nàng định bụng nhắc hắn một tiếng, nhưng thấy Lâu Chiếu đang chăm chú đọc sách nên Phùng Y Y nghĩ cứ để sang một bên, lát nữa hắn sẽ thấy thôi.
Quyển sách khẽ động, tờ giấy viết thư bên trong nhẹ nhàng rơi xuống đất rồi trải phẳng ra, để lộ những dòng chữ thanh tú, rõ ràng.
Phùng Y Y cúi xuống nhặt, nàng không định xem thư viết gì, nhưng hai chữ đề tên ở cuối thư lại đập vào mắt nàng: Từ Mộng!
Từ Mộng, là Nhan Từ Mộng sao?
Đầu óc Phùng Y Y ong lên một tiếng, như bị ai đó gõ mạnh một cái, nàng sững người tại chỗ.
"Sao thế?" Lâu Chiếu quay người lại hỏi. ...
Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết, nhà nhà đều bắt đầu bận rộn chuẩn bị, những người con xa xứ cũng trở về nhà để cùng nhau sum họp.
Phùng phủ cũng tất bật không kém, trong ngoài đều phải quét dọn, đồ đạc cũ được thay đi, đồ mới được bày ra.
Phùng Y Y nhận thấy mấy ngày nay Phùng Hoành Đạt rất bận rộn, lúc nào cũng vội vàng ra ngoài. Chuyện của Phùng Kỳ bên đại phòng đã tạm gác lại vì không thể tra ra manh mối, vậy nên Phùng Hoành Đạt không phải bôn ba vì chuyện của đại phòng.
Nàng cũng hỏi vài lần, nhưng Phùng Hoành Đạt chỉ nói cuối năm rồi, cần gặp gỡ những người cùng làm ăn.
Về chuyện về thăm Ngụy Châu, Lâu Chiếu đã nghe theo sự sắp xếp, đợi qua Tết sẽ về. Trong mắt mọi người, chàng rể này rất mực cung kính an phận, chưa bao giờ trái lời Phùng Hoành Đạt.
Tâm trạng Phùng Y Y rất tốt, dù tiết trời âm u nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến nàng.
Hôm nay, nàng mặc một bộ y phục màu xanh biếc, trông thật tràn đầy sức sống giữa ngày đông u ám. Màu xanh biếc là sắc màu của mùa xuân, tươi sáng, đầy sinh khí.
Trong sân, Lâu Chiếu đứng bên hồ nước nhỏ, dáng người thẳng tắp như cây tùng. Nghe tiếng động, hắn quay người lại.
Phùng Y Y nhảy xuống bậc thềm, bước về phía hắn: "Phu quân."
Lâu Chiếu đáp một tiếng, một tay chắp sau lưng. Tuy hắn đọc nhiều thi thư nhưng khí chất thư sinh lại khá nhạt, thay vào đó là vẻ cao sang kiêu hãnh đặc trưng của con cháu thế gia.
Hai người một trước một sau đi dọc hành lang có mái che.
Về bức thư vô tình nhìn thấy trong thư phòng, Lâu Chiếu đã nói cho Phùng Y Y biết, Nhan Từ Mộng là nữ nhi của tiên sinh dạy hắn ở Ngụy Châu, xem như là sư muội. Trong thư, ngoài những lời hỏi thăm thì phần lớn đều nhắc đến tình hình sức khỏe của lão tiên sinh ấy.
Tôn sư trọng đạo là điều nên làm, dù trong lòng vẫn có chút khúc mắc nho nhỏ, nhưng nàng đâu thể ngăn cản những giao tiếp bình thường của người ta được chứ? Huống hồ, nếu thật sự có điều gì mờ ám, thì bức thư đó đã sớm được cất giấu kỹ càng, sao còn kẹp trong sách một cách lộ liễu như vậy?
"Ta cùng các đường tỷ đến Ngũ Mai am trước, chàng xong việc thì đến tìm ta sau nhé." Phùng Y Y dặn dò thêm một lần nữa, hôm nay chính là ngày nàng và hắn đã hẹn cùng nhau ra ngoài.
Lâu Chiếu khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi hành lang.