Phùng Y Y cố gắng mở đôi mắt cay xè, nhìn thấy vành mắt hoe đỏ của Tú Trúc: "Ta sao thế này..."
Vừa mở miệng, nàng nhận ra cổ họng mình khản đặc, đầu cũng đau nhức, nặng trịch. Phùng Y Y nhớ rằng đáng lẽ nàng đang ở Ngũ Mai am, sao giờ lại ở trong tẩm phòng thế này?
Tú Trúc lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Người làm nô tỳ sợ chết khiếp, ai mà ngờ trong am lại có kẻ xấu ẩn náu chứ? Tiểu thư đừng cử động vội, lang trung nói người bị phong hàn, cần phải ra mồ hôi. Người yên tâm, lão gia nhất định sẽ không tha cho tên gian tặc đó đâu, còn cô gia... Thôi không nói nữa, tiểu thư không sao là tốt rồi."
Nói xong, Tú Trúc lấy khăn lụa nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Phùng Y Y. Nhìn gò má ửng hồng của nàng, ai thấy cũng phải xót xa. Nghĩ lại chuyện ở Ngũ Mai am, Tú Trúc càng thấy vô cùng sợ hãi.
Phùng Y Y từ từ nhắm mắt lại, bên tai vẫn văng vẳng những lời sợ hãi của Tú Trúc, khiến nàng cũng nhớ lại chuyện xảy ra trong am.
Nàng cùng mấy tiểu thư thân thiết đến Ngũ Mai am ngắm hoa, pha trà. Các nàng ấy nói muốn đợi xem phu quân của nàng.
Nhưng mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, thức ăn đã nguội lạnh, vẫn không thấy Lâu Chiếu đến. Thậm chí hắn cũng không cho người báo một tiếng, rõ ràng hắn đã hứa rồi mà. Sau đó, nàng đội tuyết đi vào rừng mai, rồi gặp phải một tên côn đồ...
Phùng Y Y cắn chặt môi, cả người bắt đầu run rẩy. Cảm giác kinh hoàng và bất lực ấy đến giờ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng: "Chàng ấy đâu rồi?"
Khóe miệng Tú Trúc giật giật, nàng ấy bưng bát thuốc từ chiếc bàn bên cạnh đến: "Tiểu thư, chúng ta uống thuốc trước đã, thuốc vẫn còn ấm, vừa uống. Còn nữa, Từ phu nhân đang ở dưới bếp nấu cháo cho người đấy, đợi mồ hôi rút bớt, người dậy ăn vài miếng nhé."
Người khác có lẽ không biết, nhưng Tú Trúc thì hiểu rõ hơn ai hết, trong lòng Phùng Y Y chỉ có Lâu Chiếu. Nàng là hòn ngọc quý được lão gia nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, chưa từng nếm trải khổ cực, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, muốn gì được nấy. Vậy mà vì Lâu Chiếu, nàng đã thay đổi biết bao nhiêu? Tự mình xuống bếp, lần đầu tiên cầm kim, tốn bao nhiêu công sức, chỉ để tặng hắn một cái đai lưng.
Phùng Y Y khẽ chau mày, đôi môi mềm hé mở: "Chàng ấy... Vẫn chưa về sao?"
Câu hỏi này rất đơn giản, nhưng hòa cùng tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài, lại giống như một tiếng thở dài khe khẽ.
Thấy vậy, Tú Trúc đành lắc đầu, nàng ấy tạm thời đặt bát thuốc xuống: "Cô gia về rồi ạ, giờ chắc đang ở chỗ lão gia, bàn bạc chuyện kẻ xấu kia. Tiểu thư đừng nghĩ nhiều, cứ nghỉ ngơi cho khỏe là được."
Phùng Y Y xoay người, quay mặt vào trong. Đôi mắt long lanh ngấn nước mở ra, hàng mi dài khẽ rung động. Người nàng có hơi đau, may mà có đống cỏ khô kia nên ngã cũng không đến nỗi quá nặng. So với tâm trạng của nàng lúc này, chút đau đớn ấy chẳng đáng là gì.
Tên gian tặc kia xử lý ra sao, dĩ nhiên sẽ giao cho quan phủ. Điều nàng muốn biết hơn cả là tại sao Lâu Chiếu lại không đến Ngũ Mai am?
"Người cứ ngủ một giấc, sáng mai dậy sẽ khỏe ngay thôi. Sau này đừng đi lung tung nữa, sắp đến Tết rồi, bên ngoài hay lộn xộn lắm." Tú Trúc khẽ nói.
Phùng Y Y khẽ ừm một tiếng, mái tóc dài của nàng xõa tung trên gối. Bên vành tai nhỏ nhắn, vài lọn tóc bị mồ hôi làm bết lại, dính vào má.
Tú Trúc rón rén đặt lư hương lên chiếc kỷ ở đầu giường, bên trong đang đốt hương an thần. Làn khói mỏng manh tỏa ra từ nắp lư hương, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, tràn ngập khắp màn trướng.
Phùng Y Y ngửi thấy mùi hương dễ chịu, mắt nàng nhìn vào phía trong giường, đôi môi khô khẽ mấp máy: "Không đến... Là vì không quan tâm sao?"
Trong từ đường, gió lạnh không ngừng lùa vào từ cánh cửa đang mở, khiến ngọn nến trên bàn thờ mấy lần chao đảo, chực tắt.