Khi đến thành phố Y, Phiêu tỷ mới phát hiện ra rằng cha mẹ nuôi của Dụ Du đã qua đời vào năm ngoái, mà họ chỉ mới chuyển đến thành phố Y vào năm kia.
Vì vậy, người có thể dò hỏi cũng không nhiều.
Hỏi thăm hàng xóm thì ai nấy đều không nhớ rõ lắm về ấn tượng với hai vợ chồng đó, bởi họ vốn ít khi ra ngoài.
Nhưng có thể thấy được, cả hai sức khỏe đều không tốt.
Bệnh viện khối u của thành phố Y rất nổi tiếng, nơi này lại gần bệnh viện, nên chắc họ đến đây để chữa bệnh. Trong tòa nhà này cũng có không ít người nhà bệnh nhân ở trọ.
Một năm sau, hai vợ chồng lần lượt qua đời, người chồng mất trước, chưa đầy một tháng sau người vợ cũng đi theo.
Từ lời hàng xóm, Phiêu tỷ chỉ biết được những điều đó.
Sau khi trở về nhà họ Hạ, mỗi lần mẹ Hạ hỏi đến chuyện trước kia của Dụ Du, cô ta đều cúi đầu không nói, vẻ mặt tràn đầy đau buồn.
Lâu dần, mẹ Hạ cũng chẳng hỏi nữa, mặc định rằng Dụ Du từng sống rất khổ, không nói là vì không muốn làm họ đau lòng.
Không chỉ Dụ Du, ngay cả nguyên chủ cũng nghĩ như vậy. Hai vợ chồng lần lượt mất vì bệnh, chắc chắn không phải bệnh nhẹ. Nhà thường dân mà có hai bệnh nhân thì chắc chắn cuộc sống sẽ rất khó khăn.
Những vất vả lẽ ra do cô phải chịu, Dụ Du đã thay cô gánh vác! Thế nên nguyên chủ càng thêm áy náy.
Nhưng Hạ Dư chỉ thấy đáng ngờ. Theo tính cách của Dụ Du, nếu thật sự từng chịu ấm ức, e là đã sớm nói ra rồi, để người khác thương xót mình. Ngược lại, nay lại im lặng, càng có vấn đề!
Phiêu tỷ đã nói là có bất ngờ, vậy chắc chắn kết quả điều tra có lợi cho Hạ Dư.
Hạ Dư gọi điện lại cho Phiêu tỷ, vừa kết nối liền nghe thấy:
"Hạ Hạ, em biết không, thật ra cuộc sống trước kia của Dụ Du hoàn toàn không khổ cực!"
Nói xong chị còn lạnh lùng hừ một tiếng. Trước đây, chị từng khuyên Hạ Dư đừng lúc nào cũng nhường nhịn Dụ Du. Khi đó, Hạ Dư đáp rằng:
"Cô ấy đã sống thay em trong những ngày khổ sở, em nợ cô ấy."
Nợ cái quái gì! Dụ Du sống sung sướng hơn ai hết!
Ban đầu khi đến thành phố Y, Phiêu tỷ còn tưởng sẽ không điều tra được gì, ai ngờ lại gặp một cô gái, hai người cùng đứng ở cổng khu chung cư. Cô gái thì lẩm bẩm:
"Nhà Dụ Du không ở đây sao, mình nhớ nhầm rồi à?"
"Cô tìm Dụ Du?"
Phiêu tỷ hỏi, đối phương nhìn chị vài lần rồi gật đầu.
Hai người tìm quán cà phê ngồi xuống nói chuyện.
Cô gái tên là Vương Thiên Thiên, bạn chơi thuở nhỏ của Dụ Du. Năm học lớp ba tiểu học thì đi du học, khi đó cả hai có để lại email cho nhau, mỗi lần đổi địa chỉ nhà đều sẽ báo cho nhau biết.
Lần này Vương Thiên Thiên về nước lo công chuyện, ngày mai bay đi, nhân tiện muốn ghé thăm Dụ Du, kết quả không gặp được.
Phiêu tỷ vốn lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí, gặp người nói lời người, gặp quỷ nói lời quỷ, đối diện với cô gái nhỏ này, tất nhiên chỉ cần nói vài câu liền khiến đối phương tin.
Chị không để lộ mục đích điều tra Dụ Du, mà chỉ nói mình là bạn của mẹ Dụ Du, lâu ngày không gặp nên muốn thăm hỏi, ai ngờ đến nơi mới biết hai vợ chồng đã qua đời.
Điều này Vương Thiên Thiên hoàn toàn không biết.
Cô và Dụ Du từng có mâu thuẫn, đã hơn nửa năm không liên lạc. Hôm nay định chủ động làm lành, ai ngờ phát hiện người ta đã chuyển nhà.
"Một năm trước cha mẹ cô ấy mất, vậy mà không hề nói với tôi. Khi đó chúng tôi chưa hề cãi nhau. Xem ra cô ấy sớm đã chẳng coi tôi là bạn nữa rồi."
Vương Thiên Thiên cười chua chát, khuấy ly cà phê trong tay.
Qua trò chuyện, Phiêu tỷ biết được Vương Thiên Thiên xuất thân giàu có, từ nhỏ học trường tư quý tộc. Đã có thể cùng học với cô ấy, thì chắc chắn cuộc sống của Dụ Du cũng chẳng tệ.
Theo ký ức của Vương Thiên Thiên, cha mẹ Dụ Du vô cùng ân ái. Cô thường gặp mẹ của Dụ Du hơn, một người phụ nữ dịu dàng, cổ điển, vô cùng xinh đẹp.
Mỗi lần bà xuất hiện ở trường, các bạn đều lén nhìn, còn nói muốn đổi mẹ với Dụ Du.
"Hồi đó Dụ Du còn khóc nữa, nói mọi người cướp mẹ của cô ấy. Tôi phải dỗ: bọn tớ không cướp mẹ cậu đâu, đừng khóc nữa."
"Vậy mà cô ấy vẫn khóc mãi, nói ở nhà còn có em gái muốn giành mẹ với mình. Vì chuyện này mà buồn suốt mấy ngày. Nhưng sau đó lại hết hẳn, chắc là đứa trẻ nhà họ hàng về rồi..."
Nhắc đến quá khứ, mắt Vương Thiên Thiên đầy kỷ niệm.
Cứ thế, hai người trò chuyện rất lâu. Vương Thiên Thiên sáng sớm hôm sau bay đi, lúc chia tay còn định nhờ Phiêu tỷ chuyển lời cho Dụ Du, nhưng rồi lại đổi ý, nói một câu "thôi vậy" rồi rời đi.
Dù chưa có được nhiều thông tin thực chất, nhưng có thể khẳng định một điều: Cuộc sống của Dụ Du tuyệt đối không bi thảm như mọi người tưởng!
Ngôi trường tiểu học cô ấy theo học, Phiêu tỷ đã tra trên mạng, mỗi năm ít nhất cũng phải tốn 500. 000 tệ! Mà đó là chuyện hơn mười năm trước!
Ngoài ra, theo lời người trong khu, tuy không thường thấy mặt cha mẹ Dụ, nhưng nhìn cách ăn mặc cũng biết là nhà giàu. Khu chung cư cạnh đó mới là nơi người nghèo thuê, giá rẻ, toàn là thân nhân bệnh nhân.
"Tóm lại, điều kiện sống của nhà họ Dụ không hề kém!"
Phiêu tỷ còn tra tài khoản mạng và diễn đàn trường của Dụ Du. Thấy rõ ràng rằng qua từng giai đoạn, điện thoại cô ta dùng đều là đời mới nhất của hãng quả táo!
Con nhà nghèo nào mà thay điện thoại liên tục như vậy? Trong vài tấm ảnh còn lộ ra chiếc túi xách chẳng hề rẻ tiền.
Ở nhà họ Dụ, cuộc sống vật chất của Dụ Du chẳng hề thấp!
"Nếu thật sự có phơi bày chuyện thật giả thiên kim, chúng ta cũng chẳng cần sợ."
Phiêu tỷ hít sâu, giọng nói vô cùng rõ ràng:
"Hạ Hạ, em không nợ cô ta cái gì cả. Còn về tình cảm cha mẹ đối với con cái, mẹ Hạ và chồng bà ta đối xử với em có tốt hơn bao nhiêu đâu? Tuổi thơ của em chẳng phải cũng một năm gặp họ được mấy lần sao!"
Phiêu tỷ cảm thấy thật nực cười, cùng là hai đứa trẻ bị đánh tráo, sao Hạ Dư lại thành kẻ chiếm lợi?
Chỉ vì vật chất tốt hơn sao? Thế còn việc Hạ Dư thiếu vắng tình thương cha mẹ thì tính thế nào? Không phải là so sánh, nhưng rõ ràng người khác luôn đem chuyện này ra để đè nặng Hạ Dư.
Vốn dĩ đã chẳng hề có chuyện "ai nên, ai không nên"!
Chỉ vì cha mẹ ruột của Hạ Dư đã mất, nên ai cũng có thể mặc sức bắt nạt cô ư?
Lòng Phiêu tỷ chua xót. Chị chợt nhận ra, sau khi cha mẹ Hạ nhận lại con gái ruột, Hạ Dư đã trở thành người cô độc nhất trên đời.
"Cho nên, kẻ nào làm tổn thương em, em sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần."
Trong nguyên tác vốn chẳng nhắc nhiều đến gia đình gốc của Dụ Du, toàn bộ cốt truyện xoay quanh Dụ Du và Thẩm Hữu An. Những gì không cần dùng đến thì chẳng hề nhắc tới.
Một quyển sách sao có thể viết hết cuộc đời tất cả mọi người? Nhưng ở thế giới hiện tại, mỗi người đều tồn tại chân thực, mỗi ngày đều trôi qua từng giây từng phút.
Làm gì có nhân vật chính hay nhân vật phụ, ai mà không sống cuộc đời của chính mình? Ví như cha mẹ nuôi của Dụ Du, trong sách không nhắc đến nhưng không có nghĩa là họ không tồn tại.
Kể từ ngày cô xuyên đến đây, cái gọi là "chính – phụ" đã chẳng còn nữa.
Hạ Dư khẽ cười. Mọi "thần cốt truyện" đều sang một bên hết đi, con đường sắp tới, tất cả đều do cô tự chọn.
Không ai có thể chi phối, cũng chẳng có cái gì gọi là "số mệnh định sẵn".
Sau đó, Phiêu tỷ lại hỏi tình hình trên mạng. La Kiệt đã gửi tin nhắn cho chị, nói rằng bên anh ta sẽ giải quyết.
Nghe Hạ Dư kể sơ qua, thấy chẳng có gì nghiêm trọng, Phiêu tỷ cũng yên tâm, dặn Hạ Dư có việc thì liên hệ.
Nếu không gặp Vương Thiên Thiên, có lẽ chị đã quay về. Nhưng giờ biết được những điều này, chị nhất định phải đi thành phố S, điều tra kỹ gốc rễ của Dụ Du!
Ngắt điện thoại, Hạ Dư ngáp một cái, nằm xuống ngủ sớm. Dù có chuyện lớn đến đâu cũng không thể làm cô mất ngủ!
Trong khi cô say giấc, thì trên mạng lại náo nhiệt vô cùng.