Ban đầu, quay phim và PD đi theo còn hơi lo lắng về kiểu "bỏ mặc" mọi việc của Hạ Dư, nhưng sau khi mỗi người được cô tặng cho một trái cây đỏ mọng ngọt lịm, họ cũng thấy yên tâm hơn nhiều.
Dù sao thì họ cũng không phải đạo diễn, lo lắng làm gì cho mệt.
Có thể thấy,"thái độ bỏ mặc" cũng lây lan được.
Hái xong trái cây, lúc Hạ Dư ra thanh toán, đúng lúc bánh bao lớn trong nhà dì nông dân vừa mới hấp xong. Nghe Hạ Dư buột miệng khen một câu "thơm quá", dì liền nhiệt tình gói cho cô hai cái, nhét vào tay cô để nếm thử.
Thế là Hạ Dư ôm theo một túi trái cây cùng hai cái bánh bao, cưỡi xe máy nhỏ chạy ra quảng trường trên đảo, ngồi xuống ghế dài dưới gốc cây, vừa ăn bánh bao vừa ngắm cảnh.
Bánh bao thịt tự làm trong nhà rẻ hơn hẳn ngoài hàng, vỏ mỏng nhân đầy, to oành, ăn cực đã.
Ăn sáng xong, Hạ Dư chỉ ăn một cái đã no căng bụng, nhìn đồng hồ cô nghĩ chắc khỏi cần ăn trưa cũng được.
Đang tính xem cái bánh còn lại nên cho quay phim hay PD thì Yến Khanh xuất hiện trong tầm mắt.
Khác với xe máy của khách mời khác, xe của Yến Khanh là loại ba bánh, vì mắt cá chân anh bị trật, đi cái này thuận tiện hơn.
Nhưng quảng trường này đâu có nhiệm vụ gì, sao anh lại tới đây?
Hạ Dư hỏi thẳng nghi ngờ trong lòng.
"Ngắm cảnh."
Thì ra PD đi theo không báo cáo là vì thế. Nói cách khác, Yến Khanh cũng chẳng làm nhiệm vụ! Xe ba bánh chạy còn chậm hơn đi bộ, cả đường cứ loanh quanh, né hết điểm nhiệm vụ.
Tổ chương trình vốn định cho Yến Khanh kích hoạt nhiệm vụ ẩn, nhưng Yến Thiên Vương chẳng buồn hợp tác. Họ có muốn "tạo tình huống" cũng chẳng được, nếu làm lộ liễu quá thì khán giả sẽ chửi ngược lại.
Đạo diễn đau đầu, hai bên nam nữ khách mời đều xuất hiện "cái gai"! Lúc đặt luật chơi rõ ràng đã chuẩn bị biện pháp trừng phạt rồi, ai ngờ vẫn có người không chịu phối hợp thế này...
Bây giờ, hai cái gai tụ hội một chỗ.
"Ăn bánh bao không? Bánh bao thịt sốt ngon lắm đó."
Hạ Dư xách túi bánh đưa lên, hỏi Yến Khanh có muốn không.
Yến Khanh quả thật hơi đói, lúc đi ngang tiệm anh cũng thấy bán bánh bao, loại bán sẵn bọc giấy dầu trắng muốt. Nhưng cái miệng kén chọn của anh thì thà nhịn đói còn hơn ăn đồ không hợp khẩu vị.
"Ăn."
Anh lái xe lại gần, nhận bánh bao, nói cảm ơn.
Ngồi ở phía dưới gió, ngay khoảnh khắc Hạ Dư đưa tay, anh ngửi thấy hương thơm của bánh bao.
"Mua ở đâu vậy?"
Anh vừa nhai vừa hỏi, trên đường đi chưa từng thấy chỗ này.
Hạ Dư không trả lời, mà rút từ túi ra quả đỏ nhất đưa cho anh:
"Còn trái cây nữa, ăn không? Ngọt giòn, lại là loại có mật trong ruột."
Yến Khanh cũng chẳng khách sáo, nhận lấy cảm ơn rồi ăn ngay.
Trong khi Hạ Dư ăn mãi mới hết một cái bánh, thì anh vài miếng đã giải quyết xong. Nghe cô nói trái cây đã rửa sạch rồi, anh liền cắn trực tiếp.
Trái cây tươi ngọt giòn, át đi mùi bánh bao mặn trong miệng, chỉ để lại hương thơm thanh mát.
Đôi mắt Yến Khanh hơi nheo lại, ăn một cách thoả mãn.
Ngoài ống kính, La Kiệt quay mặt đi không muốn nhìn.
Bình thường vị tổ tông này khó chiều muốn chết, cơm không hợp miệng thì cả ngày chẳng thèm gắp đũa. Vậy mà trước mặt Hạ Dư, cô cho gì ăn nấy!
Mà còn ăn ngon lành nữa chứ!
Hồi mới vào nghề, Yến Khanh mới mười sáu, còn chưa hiểu rõ lòng người. Anh với La Kiệt khi đó chỉ là một tay quản lý non nớt, hai người từng bị lừa không ít lần.
Đến nay cứ ngỡ mình đã luyện thành "hoả nhãn kim tinh", vậy mà giờ lại thấy Yến Khanh y như hồi mới debut, dễ bị dụ đến mức buồn cười.
Càng đẹp càng dễ lừa, La Kiệt nghĩ thầm, Yến Khanh chắc chắn sẽ bị "xỏ mũi" thôi.
Quả nhiên, vừa nghĩ xong đã nghe Hạ Dư ngọt giọng:
"Trái cây với bánh bao hết chín mươi, lấy số phát tài tám mươi tám đi. Tiền mặt hay chuyển khoản?"
La Kiệt: Đấy! Tôi nói có sai đâu!
Động tác Yến Khanh hơi khựng lại, nghiêm túc hỏi:
"Cục quản lý vật giá có biết cô định giá thế này không?"
"Đây là trái cây hạng A tươi mới, hái bằng tay, rửa ba lần nước sạch của đảo... đều có chi phí hết, tính ra không lời lãi bao nhiêu, tuyệt đối đáng giá! Thế này đi, coi như bánh bao tôi tặng anh, giảm giá, tám mươi thôi."
Hạ Dư tự thấy mình nhân từ lắm rồi. Tổ chương trình phát cho mỗi người 160, mà cô chỉ lấy một nửa.
[Khoan, tổ chương trình cho 160, túi trái cây của Hạ Dư mắc dữ vậy sao?!]
[Bạn mới vô xem phải không, trái cây hết 30 thôi, còn 130 là do Hạ Dư vừa hái vừa ăn trong vườn đấy, tính như vé vào cổng đó. ]
[Pha này Yến Khanh bị Hạ Dư lải nhải làm lú, biểu cảm ngơ ngác buồn cười quá!]
[Đây gọi là "chém người quen" sao? Thu nhập đầu tiên của Hạ Dư vậy mà đến từ Yến Thiên Vương, cặp đôi này khác hẳn các đội khác luôn. ]...
Yến Khanh vẫn trả tiền.
Dù gì cũng ăn rồi.
Nhìn Hạ Dư đếm tiền vui vẻ, anh khẽ thở dài:
"Hạ Hạ, cô thật chẳng biết giữ kẽ."
Hạ Dư nhét tiền vào túi, kéo khoá lại, vỗ tay một cái, mặt không chút áy náy:
"Có tiền mà không tiêu thì uổng. Không sao, kiếm lại được mà."
Nói xong, cô nhảy lên xe máy nhỏ, định đi tìm đồ ăn khác. Dù sao giờ cô lại có tám mươi tệ nữa, tha hồ tiêu!
"Anh theo tôi làm gì vậy?"
Cô quay lại nhìn Yến Khanh cứ lặng lẽ bám theo như bóng.
"Tôi muốn xem tiền của tôi bị xài vào đâu."
Chưa kịp để Hạ Dư đáp, phía trước có một cụ già vấp ngã. Hạ Dư vội vàng dừng xe chạy đến đỡ, còn Yến Khanh mắt cá không dùng sức được, cũng lết đến xem tình hình.
"Cảm ơn hai cháu, trai xinh gái đẹp tốt bụng. Để cảm ơn, bà giới thiệu cho hai cháu một công việc nhé!"
Yến Khanh: ...
Hạ Dư: ...
Khán giả livestream: ...
Trời ạ, show hẹn hò mà còn có NPC nữa hả?!
Đạo diễn ngửa mặt than trời. Hai cái gai này đã tụ chung một chỗ là khỏi mong đi theo kịch bản chính! Thôi, đành để thế, có bị chửi cũng chịu.
Cuối cùng, Hạ Dư nhận công việc bà lão giới thiệu. Cô thấy mình ăn quá no, giờ đi mua đồ cũng chẳng nuốt nổi, làm việc kiếm thêm tiền coi như tiêu cơm cũng hay.
Nghĩ vậy, cô đồng ý ngay, Yến Khanh lái xe chậm rãi theo sau.
Khi đến cửa tiệm, nhìn thấy biển hiệu, khoé miệng Hạ Dư khẽ giật...
Thì ra vòng vo thế nào cũng chẳng thoát được "bàn tay kịch bản"!
Quán chẳng có gì lạ, chỉ là đối diện chính là nơi Dụ Du và Thẩm Hữu An đang làm việc cật lực. Hai quán lại còn là đối thủ cạnh tranh, trùng hợp thay hôm nay cùng tổ chức khai trương, thế là thi nhau bày đủ trò để áp đảo bên kia.
Đúng vậy, đây chính là đoạn kịch bản mà nguyên chủ gây chuyện, để Dụ Du xoay chuyển tình thế, giành hết lời khen ngợi.
Thôi thì đã đụng phải, Hạ Dư cũng chẳng trốn nữa. Tránh thì thấy phiền thôi, chứ bảo cô sợ thì chưa bao giờ.
"Làm chung không?"
Cô quay đầu hỏi Yến Khanh, vì cô nhớ rõ, nhiệm vụ thường hay nhiệm vụ ẩn thì đều yêu cầu nam nữ phối hợp.
"Được."
Yến Khanh gật đầu, anh còn phải kiếm lại tám mươi tệ của mình.