Chương 35: Hạ Dư là một Hoàng Thế Nhân

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

undefined 06-03-2026 08:53:38

Đúng như Hạ Dư dự đoán, mấy người quả thật đã xảy ra mâu thuẫn. Thẩm Hữu An, Dụ Du và An Nhiễm ba người lần lượt đến tiệm bánh. An Nhiễm cảm thấy bán bánh là công việc có giá niêm yết rõ ràng, khá đơn giản. Dụ Du cũng nghĩ như vậy, cô định kiếm chút tiền trước, sau đó yên tâm đi tìm Yến Khanh để hợp tác cùng nhau. Còn Thẩm Hữu An thì nhớ Hạ Dư từng nói hồi nhỏ cô muốn mở một tiệm bánh ngọt, nên tưởng cô sẽ đến đây. Dù không gặp được cô, nhưng thấy Dụ Du thì anh lại càng bất ngờ hơn. Hai người vừa định nói với chủ tiệm là muốn nhận nhiệm vụ thì An Nhiễm đến nơi. "Ê, Thẩm Hữu An, tụi mình lập đội đi!" An Nhiễm vừa chạy đến vừa thở hổn hển, vừa nhìn thấy Dụ Du thì làm bộ ngạc nhiên: "A! Du Du, em cũng ở đây à." "Du Du, nhường chị đi mà, em còn trẻ, chân tay nhanh nhẹn, chị thì chạy không nổi nữa rồi." An Nhiễm vừa vỗ ngực vừa lấy hơi, trông như sắp ngất đến nơi. Biết rõ cô ta đang giả vờ, nhưng Dụ Du lại không thể từ chối. Ai bảo cô nhỏ tuổi, vai vế thấp, lại còn đang muốn xây dựng hình tượng tốt? Nhưng nghĩ lại, nhiệm vụ lần này có đến mười mấy địa điểm, nếu chạy vòng vòng mà không có kết quả thì sẽ tốn nhiều thời gian lắm. Phần thưởng mà tổ chương trình nói chắc chắn có liên quan đến nội dung chương trình, khả năng cao là quyền ưu tiên chọn người đồng hành, mà cô thì rất muốn được ở chung đội với Yến Khanh! Vì thế Dụ Du không lập tức đồng ý, cô hơi do dự nhìn Thẩm Hữu An, tỏ vẻ khó xử, ý là muốn anh thay cô từ chối, vì cô không thể là người nói "không" trước. "Xin lỗi, tôi muốn lập đội với Du Du." Thẩm Hữu An dứt khoát từ chối. An Nhiễm tất nhiên không bỏ qua biểu cảm của Dụ Du, biết cô ta cũng không muốn đồng ý, nhưng ngoài mặt vẫn cười, trong lòng lại không hài lòng chút nào. Trước giờ cô ta luôn nhường nhịn, vậy mà chút chuyện nhỏ thế này cũng không chịu nhường. "Xin lỗi chị An Nhiễm, đến trước được trước nha, em đồng ý với anh ấy trước chị mà." Sau khi Thẩm Hữu An tuyên bố, Dụ Du mới lên tiếng, như thể mình là người biết lý lẽ, có nguyên tắc. Thực ra là cô cũng có thể đồng ý, nhưng do Thẩm Hữu An từ chối, nên cô "không thể" đồng ý được. An Nhiễm không làm khó, vẫn cười nói không sao rồi rời đi, nhưng trong lòng lại rất khó chịu, thầm mắng Dụ Du là đồ vong ân bội nghĩa, bao nhiêu tốt đẹp trước đây coi như cho chó ăn hết! - Sau đó, ở địa điểm tiếp theo, An Nhiễm gặp Tùng Hoa trước. Cô vẫn đang giận anh. Tùng Hoa thì lại vô tư chào hỏi, chẳng hề để ý đến vẻ mặt lạnh nhạt của An Nhiễm. Trong bữa tiệc hôm trước, anh không cố ý làm An Nhiễm khó xử, chỉ đơn giản nghĩ cô là người lớn rồi, đâu cần phải chăm sóc như trẻ con nữa. Vào tiệc thì tự chơi đi, nghề MC vốn hoạt bát, giỏi giao tiếp, anh đâu cần làm gì nhiều. Nói trắng ra là... không để tâm. Đến mức ngay cả việc An Nhiễm giận anh, Tùng Hoa cũng không nhận ra. Chưa kịp để An Nhiễm nói gì, thì Từ Tư Tư vừa đi mua nước về đã lên tiếng: "Xin lỗi nha, chị tới trễ rồi, tụi em lập đội với nhau rồi." Nghe thấy Từ Tư Tư nói vậy, lại thấy ánh mắt đầy cảnh giác của cô ta, An Nhiễm – vốn đã bực mình giờ lại càng tức hơn. "Lập đội với cô? Anh ta vừa mới mời tôi đấy!" "Không tìm được đàn ông thì cũng đừng cướp đàn ông của người khác chứ!" Từ Tư Tư thẳng tính, miệng mồm lại độc địa, nói câu nào chọc tức câu đó. An Nhiễm giận quá nhìn Tùng Hoa: "Anh rốt cuộc chọn ai?" Khi hỏi câu này, trong lòng An Nhiễm khá chắc chắn, vì cô nghĩ vừa nãy thái độ của anh là muốn dỗ cô. "Ê, tôi lập đội với cô ấy rồi mà. Vừa nãy chỉ đùa với cô thôi, đợi tôi làm xong việc thì mình hợp tác tiếp." Tùng Hoa vẫn giữ kiểu cợt nhả, không nghiêm túc. Từ Tư Tư lớn tiếng: "Nghe rõ chưa? Tụi tôi ký hợp đồng với chủ tiệm rồi! Nãy giờ nói rồi mà cô không tin." Dù chỉ là làm việc hai tiếng, nhưng cũng phải ký tên xác nhận! Không thể đổi nữa. Mặt An Nhiễm đỏ bừng, nóng ran như bị tát một cái. "Làm phiền rồi." Cô xoay người rời đi, dường như nghe thấy tiếng cười chế nhạo của Từ Tư Tư, bước chân cô càng vội hơn. Về tới xe, cô đạp mạnh ga mà lao vút đi. - Cuối cùng, An Nhiễm chờ Tần Kỳ làm xong việc đầu tiên, rồi đi cùng Lâm Lê để tìm nhiệm vụ mới. Ai bảo Lâm Lê là người dễ nói chuyện cơ chứ! Khi Tần Kỳ và Lâm Lê đang làm việc, An Nhiễm đến hỏi Lâm Lê có định làm gì tiếp theo không. Lâm Lê nói chưa nghĩ ra, An Nhiễm liền đề nghị đi chung với mình và anh đồng ý. Lúc trước Lâm Lê nói tìm việc tùy duyên, nên trong tiềm thức cũng không nghĩ sẽ cố định lập đội với ai. Tần Kỳ vì thế mà không vui chút nào, cảm thấy người của mình bị giật mất. Sau khi kết thúc công việc hai tiếng, Lâm Lê rời đi cùng An Nhiễm – người đã đợi sẵn. Tần Kỳ bực mình, cũng bắt đầu học theo cách này để tìm người mới. Người đầu tiên cô gặp là Thẩm Hữu An, lần này anh không từ chối, vì nhớ lời Dụ Du dặn giữa họ là trạng thái "không quen thân", không thể quá rõ ràng. Nếu không vì thế, dĩ nhiên anh rất muốn tiếp tục lập đội với Dụ Du. Mất bạn đồng hành, Dụ Du cũng phải đi tìm người khác. Gặp được Tùng Hoa, cô chỉ vừa hỏi là anh đồng ý ngay, hoàn toàn không biết trước đó Từ Tư Tư đã bảo anh chờ mình. Sau khi từ nhà vệ sinh đi ra, Từ Tư Tư biết được Tùng Hoa đã bị Dụ Du dẫn đi, tức đến mức phát điên, lại thêm một người đến giành người sao?! Thực ra không phải Từ Tư Tư thích Tùng Hoa, mà đơn giản là vì "công cụ lao động" của mình bị cướp mất nên mới tức. Cứ thế, giữa ba người bắt đầu nảy sinh khoảng cách. Trong thời gian đó, Từ Tư Tư, Dụ Du và cả hai người khác nữa đều đã cố gắng đi tìm Yến Khanh, nhưng... không ai tìm được. Dụ Du thậm chí còn chủ động hỏi khách du lịch xung quanh xem có ai nhìn thấy không. Không ngờ là, khi cô lại một lần nữa hợp tác cùng Thẩm Hữu An, nhận công việc ở tiệm trang sức, thì Yến Khanh và Hạ Dư lại xuất hiện. Dụ Du trong lòng gào thét vì ghen tức đến muốn chết, quả nhiên bọn họ đi cùng nhau! Hạ Dư nhất định đã dùng mánh khoé gì đó! Đợi đến khi xong việc, Dụ Du định tìm Yến Khanh để lập đội, thì lại phát hiện chẳng thấy người đâu cả, hai người họ thậm chí còn là nhóm về biệt thự muộn nhất! Sau khi mọi người lần lượt kể lại những gì mình trải qua trong ngày, Dụ Du ngồi xuống, ánh mắt lướt qua Yến Khanh và Hạ Dư, vừa tự nhiên vừa ẩn chứa soi mói. Không chỉ có cô, mà tất cả những người khác trong biệt thự cũng sau khi kể xong, ánh mắt đều dừng lại ở chỗ Yến Khanh và Hạ Dư. Cả ngày hôm nay hai người rốt cuộc đã đi đâu vậy?! Thẩm Hữu An không gặp được Hạ Dư, Tùng Hoa thì cố tình đi tìm mà cũng không thấy. Lâm Lê thì muốn trò chuyện thêm với Hạ Dư, định bàn bạc về ca khúc chủ đề, cũng chẳng gặp được. Các nữ khách mời thì càng không cần nói, ít nhất Dụ Du còn gặp được hai người họ, chứ mấy người còn lại thì chẳng thấy bóng dáng đâu, nếu không thì cũng chẳng đến nỗi đi "/tranh giành tới lui. - Về chuyện bản thân đã làm gì trong ngày, người đầu tiên đứng lên là Yến Khanh. Anh trả lời rất ngắn gọn, giống như những người khác, trước tiên nói về số tiền mình kiếm được trong ngày. "Không đồng." Ngoài Hạ Dư, những người còn lại đều sốc đến trợn tròn mắt. Cái gì cơ?! Không đồng?! Nhưng điều khiến họ chấn động hơn nữa vẫn còn ở phía sau, chỉ thấy Yến Thiên Vương hơi nhấc cằm lên, hoàn toàn không có chút ngại ngùng nào, tiếp tục nói: "Mua một quả trái cây hết 80." Cuối cùng còn hơi đắc ý, tự khẳng định mình: "Do có giao tình tốt nên còn được tặng thêm một cái bánh bao." - Hoàng Thế Nhân: nhân vật phản diện nổi tiếng Trung Quốc.