Chương 14: Nữ hoàng drama online! Đừng ai chọc tôi!
Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng
undefined06-03-2026 08:53:39
Trong tưởng tượng của mẹ Hạ, phản ứng của Hạ Dư hẳn sẽ là run sợ lo lắng, nhanh chóng chạy về xin lỗi, nịnh nọt mình.
Thực tế, khi nhận cuộc gọi, Hạ Dư chỉ liếc nhìn màn hình hiển thị, nghe mãi không nhận ra giọng, lúc này mới xác định được người gọi là mẹ Hạ.
"Thật coi mình như Từ Hy thái hậu chắc?"
Câu cảm thán từ tận đáy lòng xen lẫn chút khinh thường này khiến Phiêu tỷ bên cạnh phì cười. Chị nói:
"Sao? Cuối cùng cũng nhìn rõ bản chất của mẹ em rồi à?"
Trước đây, mỗi lần nhận cuộc gọi kiểu này, Hạ Dư đều lập tức đỏ mắt, sau đó vội vàng chạy về nhà. Phiêu tỷ vẫn thấy khó hiểu, một người đầu óc đâu có tệ, sao lại để gia đình bóp nát thành kẻ chịu trận thế kia?
Bây giờ nghe giọng điệu Hạ Dư chẳng còn chút kính trọng nào, cộng thêm biểu hiện của cô trong show tình yêu, Phiêu tỷ mới hỏi như vậy.
Thật sự nghĩ thông suốt rồi sao? Nếu vậy thì quá tốt!
"Đúng thế, người đối xử tốt nhất với em chính là Phiêu tỷ."
Hạ Dư ôm lấy cánh tay Phiêu tỷ, nũng nịu lắc lắc hai cái.
Phiêu tỷ thoáng ngẩn người, rồi cảm khái trong lòng. Năm đó nhất quyết phải ký với Hạ Dư, nhan sắc cũng chiếm phần lớn nguyên nhân. Nhìn dáng vẻ kiều mị như yêu tinh này mà ôm lấy mình, đến phụ nữ như chị cũng động lòng!
"Nếu em đem cái dáng này vào diễn xuất thì chắc chắn sẽ hớp hồn cả đống khán giả!"
Chỉ tiếc nghệ sĩ nhà mình không biết đem cuộc sống diễn vào phim. Nếu cô có thể mang sự tự nhiên này vào vai diễn, chắc chắn sẽ trở thành "nữ thần" trong mắt mọi người!
Vai cô gái câm năm đó diễn rất có linh khí, nhưng về sau...
Phiêu tỷ thở dài, vẫn chưa khai thông được!
Không sao, Tiểu Hạ là viên ngọc bị bụi phủ lấp, sớm muộn gì cũng tỏa sáng!
"Ôi, Phiêu tỷ, cứ chờ mà xem em thể hiện."
Nói xong, Hạ Dư đứng dậy, lấy áo khoác ở huyền quan.
"Em về biệt thự nhà họ Hạ một chuyến."
Phiêu tỷ nhíu mày: "Em còn thèm để ý họ làm gì?"
"Em đi gây chuyện chứ sao!"
Hạ Dư giơ nắm đấm lên hô một tiếng. Người ta đã gọi tên mình, không đi thì bất lịch sự quá.
Cô vốn là người có giáo dưỡng nhất mà!
Nhìn bóng lưng Hạ Dư khuất ngoài cửa, Phiêu tỷ lắc đầu cười khẽ. Không hiểu sao, trực giác lại mách bảo lần này Tiểu Hạ sẽ không bị bắt nạt nữa.
Thôi, đợi cô ấy về rồi hỏi kỹ. Dù sao chuyện gia đình, người ngoài như mình cũng không tiện can dự quá sâu.
-
Hạ Dư trở về biệt thự thì thấy mẹ Hạ và Dụ Du đang tập thoại.
Vai diễn mới của Dụ Du là tiểu quận chúa đanh đá trong một bộ phim võ hiệp. Tuy chỉ là nữ số 5, nhưng đây là phim đạo diễn lớn, nhà sản xuất lớn, chỉ cần có mặt trên phim thôi cũng coi như thành công.
Mẹ Hạ cầm kịch bản, kiên nhẫn đọc lời thoại, rõ ràng biết Hạ Dư đã về nhưng cố tình không để ý, chờ Hạ Dư chủ động chào hỏi.
Trước đây, Hạ Dư từng đóng nhiều phim, mẹ Hạ đừng nói giúp cô đọc thoại, ngay cả công việc cũng chẳng thèm quan tâm. Thực ra vợ chồng nhà họ Hạ vốn không ủng hộ cô vào giới giải trí.
Vậy mà bây giờ lại đối xử hai mặt như thế với Dụ Du, thật sự khiến người ta lạnh lòng.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn sẽ đau lòng, nửa đêm lén trùm chăn khóc. Nhưng Hạ Dư thì chẳng quan tâm, cô đi thẳng lên lầu, coi như không thấy gì.
Chỉ mới bước lên hai bậc cầu thang, đã nghe mẹ Hạ lạnh giọng quát:
"Đứng lại!"
"Hạ Dư, lễ phép của con đâu rồi!"
"Mẹ gọi con về mà không thèm quan tâm, vậy con cũng chẳng cần quan tâm mẹ!"
Câu nói trẻ con bất ngờ này khiến mẹ Hạ đang định nghiêm khắc mắng cũng nghẹn lời. Giọng bà buộc phải mềm đi:
"Mẹ khi nào không để ý con?"
Mẹ Hạ làm việc luôn phải giữ thể diện, nói trắng ra là giả tạo, cái gì cũng phải hợp tình hợp lý, để bản thân đứng ở vị trí đạo đức cao nhất.
Bị Hạ Dư chỉ ra như vậy, tất nhiên bà không thể thừa nhận. Nếu không, chẳng phải quá nhỏ nhen sao?
"Mẹ hỏi con, sao chuyện con đồng ý với mẹ lại không làm? Không phải đã nói trong show sẽ chăm sóc cho Dụ Du sao? Con bây giờ sao lại không hiểu chuyện như vậy!"
Xưa nay Hạ Dư sợ nhất bị nói "không hiểu chuyện", mẹ Hạ vốn tự tin cô sẽ cúi đầu nhận lỗi.
Quả nhiên Hạ Dư đi tới, nhưng không phải nhận sai, mà là... đánh người.
Chỉ thấy cô chạy xuống cầu thang, nhào tới trước mặt Dụ Du, hai tay mạnh mẽ đẩy người ta ngã xuống sofa, còn miệng thì hét:
"Là cô đi mách lẻo với mẹ! Đồ tiểu nhân!"
Dụ Du ngã lên sofa, không bị thương, nhưng choáng váng. Sao lại nhắm vào mình?
Hơn nữa tính cách của Hạ Dư sao lại thay đổi đột ngột, bướng bỉnh thế này?
Ngược lại, mẹ Hạ không thấy lạ. Vì trước kia Hạ Dư vốn nóng nảy như vậy, chỉ từ sau khi biết được thân thế của mình hơn một tháng trước, mới dần trở nên trầm lặng.
"Hạ Dư! Con dừng lại ngay! Con thật là không thể nói lý!"
Thấy Hạ Dư còn định xông lên đánh tiếp, mẹ Hạ vội nhào tới ngăn cản. Trong lúc giằng co, Hạ Dư liền thuận thế ngồi phịch xuống đất.
"Á!"
Ngay lập tức, Hạ Dư hét chói tai, the thé đến nhức óc.
"Con biết mà, mọi người đều lừa con! Nói gì mà coi con như con ruột, thực tế không phải máu mủ thì mãi chẳng phải! Con biết cái nhà này chứa không nổi con! Con đi, vậy được chưa!"
Hạ Dư khóc lóc ăn vạ, còn tiện tay hất vỡ hết bình hoa, bàn trà xung quanh, loảng xoảng đầy đất.
Mặt mẹ Hạ trắng bệch, run tay vì tức giận. Đối mặt với cơn "phát điên" này, bà hoàn toàn không chen được lời nào. Dụ Du thì càng ngây dại, không ngờ Hạ Dư sẽ bùng nổ dữ dội đến thế.
Khó khăn lắm Hạ Dư mới ngừng lại, mẹ Hạ đang định mở miệng thì cửa lớn mở ra.
Cha Hạ trở về, vừa thấy cảnh tan hoang liền nhíu mày:
"Có chuyện gì vậy?"
"Mẹ không dung con, con đi là được! Cha, cảm ơn cha nhiều năm nuôi dưỡng con, hu hu hu hu..."
Nói xong, Hạ Dư cúi đầu chạy ra ngoài.
Cha Hạ đứng ngay cửa, tất nhiên ngăn lại, sau đó trừng mắt nhìn vợ, quát lớn:
"Bà đã làm gì nó vậy?"
Sự ngoan ngoãn của Hạ Dư thời gian này ông đều thấy rõ. Hôm nay cô thành ra thế này, chắc chắn bị kích thích gì đó. Nghe lời Hạ Dư nói, mũi nhọn chỉ thẳng mẹ Hạ.
"Tôi... tôi đâu có làm gì..."
Mẹ Hạ há miệng mà chẳng giải thích nổi. Ai bảo Hạ Dư lúc này khóc lóc như thể mất mẹ vậy chứ.
Dụ Du vội vàng xen vào:
"Cha, cha hiểu lầm rồi, mẹ chỉ hỏi chuyện của Hạ Dư trong show thôi..."
"Đúng, đều không phải lỗi của mọi người, là lỗi của con! Con không xứng ở nhà này, con đi! Ngày mai con sẽ đăng báo, từ nay không còn là người nhà họ Hạ! Bao năm qua đều là con chiếm chỗ chim khách, ngày mai con sẽ sửa lại sai lầm này!"
Nghe vậy, Dụ Du liền hoảng loạn. Nếu lúc này công khai, sự nghiệp của cô ta chắc chắn bị ảnh hưởng!
Cha mẹ Hạ cũng cuống lên. Nếu ồn ào lên báo, chẳng khác nào nói nhà họ Hạ đến một đứa con nuôi cũng không dung nổi, vậy chẳng phải thành trò cười cho thiên hạ sao?
Đối với người sĩ diện như họ, chuyện đó tuyệt đối không thể chấp nhận.
Mẹ Hạ loạng choạng đứng dậy, chẳng còn tâm tư để ý đến Dụ Du, hất tay con gái út rồi vội vàng chạy ra sân đuổi theo Hạ Dư.
Đứa nhỏ này, sao lại đột nhiên nổi điên thế! Rõ ràng mình có làm gì đâu cơ chứ!
Trong sân, Hạ Dư chạy chậm, khóe môi khẽ nhếch.
Đứa trẻ biết khóc thì mới có kẹo ăn. Cô sẽ lấy cái mác "nữ hoàng drama" này!
Nếu không, sau này mẹ Hạ cũng sẽ lén lút tung tin với truyền thông, nói cô tính tình kém. Vậy thì chi bằng bây giờ cô tự gắn mác cho mình trước!
Không làm cho nhà họ Hạ đảo lộn một phen, thì thật có lỗi với những năm tháng bị mẹ Hạ PUA.
Không phải nói yêu thương cô chẳng khác gì con ruột sao? Vậy thì cứ để bà ta chứng kiến cho rõ ràng!
Màn mở đầu chỉ vậy thôi. Sau này, cô còn có thể "diễn" đậm hơn nữa!
-
PUA: Thao túng tâm lý