Chương 30: Một động tác buông xuôi trọn vẹn

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

undefined 06-03-2026 08:53:38

Nếu những lời của antifan rơi vào tai Hạ Dư, cô chỉ nhàn nhạt cười, khinh thường không buồn giải thích. Giống như tình cảnh bây giờ vậy, thoạt nhìn thì mấy người kia túm tụm lại cười nói, không cho cô nhập bọn nhưng thật ra là cô cũng chẳng muốn nhập bọn với họ! Chương trình hẹn hò đối với Hạ Dư chỉ là công việc, không phải nơi để cô yêu đương hay kết bạn. Trong bốn người, Tần Kỳ nhìn thì có vẻ tính tình thoải mái nhưng thực ra rất biết chọn bên có lợi, giống như bây giờ, lựa chọn đi theo số đông để xa lánh cô. An Nhiễm thì tâm tư nhiều hơn, hôm qua bị lạnh nhạt, sau đó thấy Tùng Hoa điên cuồng lấy lòng Hạ Dư, trong lòng khó chịu nên dồn hết oán hận sang cô. Cái kiểu "kéo bè kết phái" hiện giờ, vốn chỉ bắt nguồn từ vài lời nói của An Nhiễm, thủ đoạn này chẳng khác gì mấy màn đấu đá trong đài truyền hình giữa mấy nữ MC với nhau. Sau này An Nhiễm cũng chính là một trong những người điên cuồng nịnh bợ nữ chính mà giẫm đạp nguyên chủ. Còn lại hai người kia thì khỏi nói, chỉ có hai chữ thôi "địch thủ". Hạ Dư thổi thổi ly cà phê còn nóng, liếc qua mấy người đang cười đùa, ánh mắt khẽ chuyển, cằm cũng khẽ nâng lên. Thú dữ luôn đơn độc, chỉ có trâu dê mới tụ tập thành đàn! Những người đàn ông khác không cảm nhận được sóng ngầm giữa các nữ khách mời, nhưng Yến Khanh thì thấy rất rõ. Vào nghề mười năm, những màn "đao quang kiếm ảnh" thế này anh đã chứng kiến quá nhiều. Thông thường, người bị cô lập ít nhiều sẽ có chút bất an, hoặc tủi thân, hoặc phẫn nộ, hoặc giả vờ coi thường... Thế nhưng, cái vẻ kiêu kiêu ngạo ngạo trên mặt Hạ Dư kia là sao?! Đây có phải phản ứng bình thường không? Yến Khanh bắt đầu tò mò, rốt cuộc Hạ Dư đang nghĩ gì mà lại lộ ra cái vẻ mặt nhỏ nhắn ấy. Đến giờ chính Yến Khanh có lẽ cũng chưa nhận ra, anh đã rất ít khi đem Hạ Dư trước mắt liên hệ với những thông tin mình từng điều tra được trước đó. Một ly cà phê đen nóng trôi xuống bụng, tinh thần Hạ Dư tốt hẳn lên. Tối qua cô mãi suy nghĩ về ý tưởng quay MV album, càng nghĩ càng hứng khởi, cuối cùng ngủ muộn hơn. - "Các vị khách mời, bây giờ xin công bố nhiệm vụ của ngày hôm nay." Lúc này nhân viên bước ra, bắt đầu nói quy tắc nhiệm vụ. Chủ đề chỉ có hai chữ: Kiếm tiền! Lần ghi hình này kéo dài ba ngày, trong hai ngày còn lại, nam nữ khách mời phải đi làm thuê để kiếm tiền. Người kiếm được nhiều nhất sẽ nhận được phần thưởng trong lần ghi hình tiếp theo, phần thưởng là gì thì tạm thời giữ bí mật, chỉ có thể nói là tuyệt đối xứng đáng! Địa điểm làm việc nằm trong đảo, chương trình đã sắp xếp ổn thỏa với các cửa hàng lớn nhỏ. Mỗi công việc cần làm trong vòng hai tiếng, yêu cầu bắt buộc phải ghép đôi nam – nữ. Hai tiếng kết thúc, có thể giải tán để ghép đôi với người khác tìm việc mới, hoặc tiếp tục cùng nhau đi tìm. Ý đồ của chương trình rất rõ, chính là để tăng cơ hội tiếp xúc giữa các khách mời nam và nữ. Trong những tập đầu, khi các khách mời chưa quen thuộc, chưa hiểu nhau, tổ chương trình sẽ đưa ra những nhiệm vụ thiên về tương tác nhiều hơn. Đến giai đoạn sau, khi ai cũng biết mình thích ai, thì chương trình sẽ sắp xếp những nhiệm vụ nói chuyện chuyên sâu. Nói tóm lại, tổ chương trình đã có kế hoạch, mà với một show hẹn hò thì bản chất khác gì làm bà mai đâu. Công bố xong quy tắc, tổ chương trình phát cho mỗi khách mời một tấm bản đồ, đánh dấu nơi có thể làm việc, tính chất công việc, vị trí... tất nhiên cũng có nhiều "công việc ẩn" không được ghi, phải do bọn họ tự đi tìm. Từ Tư Tư nghe xong quy tắc, đôi mắt đảo qua đảo lại. Bốn nam khách mời và năm nữ khách mời, rõ ràng sẽ có một nữ khách mời bị lẻ! Mình đến muộn, hôm qua không tham gia buổi hẹn, lại là người mới thêm vào, thật sự bất lợi! "Yến ca, chúng ta lập đội đi? Em khỏe, có thể bù cho tình trạng chấn thương của anh." Từ Tư Tư chủ động đề nghị, cô không muốn trở thành người lẻ loi kia. "Chúng ta cứ để mọi thứ theo duyên đi, ai muốn làm việc gì thì đi tìm, xem cuối cùng ghép được với ai." Câu trả lời của Yến Khanh chính là từ chối. "Em thấy được đó! Tất cả cứ theo duyên phận! Duyên mới là quan trọng nhất, nhiệm vụ chỉ là gia vị thêm vào thôi!" Tùng Hoa lập tức hưởng ứng, anh cảm thấy Yến Khanh thật sự hợp tính với mình! Quá ăn ý rồi! Chơi thế này mới vui, đâu phải thi thố tính điểm gì, cứ để duyên định đi! "Vậy thì, chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi!" Lâm Lê tiếp lời, Thẩm Hữu An cũng gật đầu. Anh hiểu rõ Hạ Dư, biết cô thích gì ghét gì, có khả năng cao sẽ cùng nhau lập đội. Có cơ hội nói chuyện rồi, anh tin Hạ Dư sẽ nghe mình. Nghĩ tới đôi mắt đỏ hoe hôm qua của Dụ Du, Thẩm Hữu An thấy xót xa, chỉ cần Hạ Hạ hóa giải được khúc mắc, thì Dụ Du sẽ không còn buồn phiền nữa. Trong lòng Thẩm Hữu An, sự bất an hiện tại của nhà họ Hạ đều là do Hạ Dư gây ra. Nam khách mời đã nói vậy, nữ khách mời tự nhiên cũng tán thành. Thế là mọi người về phòng thay quần áo cho tiện làm việc, ai chuẩn bị xong trước thì đi trước. Chương trình đã chuẩn bị sẵn xe điện nhỏ làm phương tiện di chuyển. Đi xe máy mini vòng quanh đảo, gió biển mằn mặn thổi vào mặt, thật sự rất dễ chịu. Khóe môi Hạ Dư không kìm được khẽ cong lên. Cô không rõ mình xuất phát thứ mấy, nhưng cô hiểu rất rõ "dã tâm" của tổ chương trình. Một công việc liệu có ba người cùng nhắm tới? Thế là sẽ xuất hiện cảnh hai người tranh một. Sau mấy ngày chung sống, mọi người ít nhiều đã hiểu nhau. Có người sẽ cố ý chọn cùng một công việc, chỉ để chờ đợi ai đó. Nếu không đợi được, bóng lưng cô đơn ấy lại trở thành cảnh quay tuyệt vời... Một nhiệm vụ, đủ để tổ chương trình có cả đống chất liệu để dựng phim. Hạ Dư chẳng muốn dính vào mấy trò này, cô cưỡi xe máy thẳng về phía Bắc, nơi đó có một vườn trái cây. Trước khi làm việc thì mua ít trái cây tươi ăn đã. Không phải cô lười, mà là nhiệm vụ lần này có liên quan tới nguyên tác. Chính ở chỗ này, nguyên chủ gây chuyện, Dụ Du mới ra tay cứu vãn cục diện! Hạ Dư không nhớ rõ tình tiết cụ thể, chỉ nhớ mẹ Hạ vì thế mà mắng nguyên chủ không biết điều, cư dân mạng chê nguyên chủ là đồ vô dụng. Đây cũng là bước ngoặt khiến nguyên chủ mất hết tự tin. Theo tính cách của Hạ Dư thì hố này cô hoàn toàn có thể tránh, nhưng cẩn tắc vô ưu, lỡ như hào quang nữ chính phát huy thì sao? Tốt nhất cứ tránh xa trước đã. Mình làm vì đại cục, chứ tuyệt đối không phải vì nhìn giỏ trái cây của ông bác quê kia quả nào cũng to đỏ căng mọng mà thèm đâu nhé! Đi sau Hạ Dư là hai người, một quay phim, một PD đi cùng. Quay phim đeo tai nghe, nghe rõ báo cáo tình hình các khách mời từ PD khác và đạo diễn. [Dụ Du, An Nhiễm, Thẩm Hữu An ba người tới cùng một điểm. ] [Tần Kỳ, Lâm Lê lập đội thành công. ] [Từ Tư Tư, Tùng Hoa lập đội thành công. ]... Quay phim ngẩng lên nhìn Hạ Dư phía trước đang mặc cả với ông bác, cố tình đưa thêm tiền để được vào hái trái cây. Anh quay sang nhìn PD bên cạnh, hai người lắc đầu thở dài. Vị này không những không chịu đi làm, mà còn đem luôn tiền ban đầu chương trình phát để... mua trái cây! Đó vốn là tiền cơm nước mà! Ấy khoan, không đúng lắm. Hình như cũng chưa nghe thấy PD của Yến Thiên Vương báo cáo gì cả!