Chương 41: Lại chọc tôi à?

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

undefined 06-03-2026 08:53:37

Hạ Dư hiểu rất rõ, cái gọi là "nghỉ ngơi" chỉ là cái cớ, ý đồ thực sự của cha mẹ Hạ là muốn khống chế cô. Khi cô nhiều lần lấy việc phơi bày chuyện nhà làm lá bài uy hiếp thì cặp vợ chồng này ắt sẽ ra tay ác liệt để trấn áp cô. Bản tính con người vốn khó đoán, có người khi biết một đứa con không phải ruột thịt liền có thể nhanh chóng lạnh lòng, thu hồi lại tình cảm hơn hai mươi năm. Có lẽ đây cũng chính là nỗi đau của nguyên chủ. Cô không phải người nhà họ Hạ, nên không có sự máu lạnh vô tình như họ. Những lời mẹ Hạ nói về dưỡng bệnh nghe thì đơn giản nhưng một khi cô thật sự bỏ dở công việc, nghe theo lời bà ta, thì quãng đời sau cũng chẳng còn do mình làm chủ nữa. Nhìn mẹ Hạ giả vờ tràn đầy tình mẫu tử, trong đầu Hạ Dư chợt lóe lên một suy nghĩ: Chuyện Phiêu tỷ từng nói, liệu có phải cũng do cha mẹ Hạ đứng sau thao túng? Mẹ Hạ khăng khăng nói cô có vấn đề về sức khỏe và tinh thần. Nếu là nguyên chủ thì đúng nhưng cô thì không! Hạ Dư rất chắc chắn, từ thể chất đến tinh thần, cô đều vô cùng khỏe mạnh! Vậy làm sao để nguyên chủ mất khống chế? Chỉ có thể khơi lên sóng gió trên mạng, khiến Hạ Dư chịu ảnh hưởng và phiền nhiễu. Như vậy, những lời mẹ Hạ nói mới có cơ sở và khi Hạ Dư lần nữa trở thành mục tiêu bị cả mạng tấn công, việc "nghỉ ngơi" sẽ trở thành chuyện đương nhiên. Càng nghĩ, Hạ Dư càng thấy hợp lý. Vì vậy, thái độ của Dụ Du khi gặp cô mới là như thế, bởi vì cô ta tin rằng lần này Hạ Dư chắc chắn không thể trở mình. Đòn chí mạng đến từ gia đình, sự phản bội từ người thân quen nhất, ai có thể thoát được chứ? Mẹ Hạ giở trò này, người bà ta có thể lợi dụng không ngoài Dụ Du. Nghĩ vậy, Hạ Dư quyết định để Phiêu tỷ chú ý theo dõi công ty quản lý của Dụ Du. Coi thử những tài khoản marketing từng đăng bài về cô, liệu trước đó có thường xuyên nhắc tới Dụ Du hay không, có phải luôn đứng về phía cô ta hay không. Trong giới có cách điều tra riêng, một khi đã xác định mục tiêu, Phiêu tỷ nhất định sẽ tìm ra manh mối. Phiêu tỷ nghe xong liên tục gật đầu, rồi nói: "Phát hiện vừa rồi chị định nói chính là, những tài khoản marketing tấn công chúng ta, trong đó mấy tài khoản fan đông và hoạt động tích cực nhất đều thuộc về công ty Thanh Đề Media." "Thanh Đề Media có cổ phần của Tinh Quyền Entertainment, còn Bắc Cảnh Film thì đang hợp tác sâu với Tinh Quyền Entertainment." Tinh Quyền nổi tiếng là nắm trong tay hơn tám trăm tài khoản marketing, chuyên về phản hắc và tẩy trắng, thực lực rất mạnh. Mà Bắc Cảnh Film chính là công ty Dụ Du ký hợp đồng. Điều Phiêu tỷ muốn nói là, loạt bài bôi đen trên mạng lần này chắc chắn có dính dáng đến Tinh Quyền Entertainment. Sau khi nghe Hạ Dư phân tích, chị cũng nghĩ, có thể Bắc Cảnh Film cũng nhúng tay vào. Chưa cần nói mẹ Hạ có thông qua Dụ Du để lợi dụng công ty hay không, chỉ riêng mối quan hệ cạnh tranh nghệ sĩ, một khi Hạ Dư nổi lại, người chịu ảnh hưởng trực tiếp đầu tiên chính là Dụ Du. Dù sao, lúc Dụ Du mới debut, đã có không ít khán giả nói thấy ở cô ta bóng dáng linh động của Hạ Dư ngày trước. Nói tới đây, ai đang giở trò đã quá rõ ràng. Nếu lúc đầu chỉ là nghi ngờ, thì nghe phát hiện của Phiêu tỷ, Hạ Dư đã có thể khẳng định. Cúp điện thoại, cô quay đầu nhìn biệt thự nhà họ Hạ, trong mắt phủ lên một tầng lạnh lẽo. Cô báo thù bọn họ, hoàn toàn không oan. - Khi quay lại trong nhà, cơm nước đã dọn sẵn trên bàn. Hạ Dư ngồi xuống, mẹ Hạ gắp thức ăn cho cô: "Dạo này con gầy đi nhiều rồi, ăn nhiều một chút, hôm nay toàn là món con thích." Từ đầu Hạ Dư vốn không hề đặt kỳ vọng vào nhà họ Hạ, nên cũng không thấy gì khác lạ. Cô ăn ngon lành, trong khi hai người kia thì chẳng nuốt nổi. Một kẻ lo bị cô kéo xuống nước, một kẻ thì đang tính toán làm sao đạt được mục đích. "Hạ Hạ, chuyện mẹ nói con đã suy nghĩ..." Chữ "thế nào" còn chưa kịp thốt ra, thì Hạ Dư đã cắt lời: "Mẹ, chuyện con nói mẹ đã suy nghĩ thế nào rồi?" Sắc mặt mẹ Hạ cứng lại, vội vàng bịa ra đủ loại lý do, nào là show này là chương trình đầu tiên Dụ Du tham gia, nào là công ty không đồng ý cho rút... "Con hiểu rồi." Hạ Dư lấy khăn ăn chậm rãi lau khóe miệng. Thái độ thản nhiên này khiến mẹ Hạ thoáng ngẩn ra. Chẳng lẽ đã thuyết phục được cô rồi?! "Thực ra các người muốn hại tôi." Một câu nói khiến đồng tử của mẹ Hạ và Dụ Du đồng loạt co rút, đáy mắt hiện rõ hoảng loạn. "Mẹ, mẹ vốn thiên vị. Mẹ đâu thật sự lo cho sức khỏe của con, mà là sợ con trong chương trình nổi bật hơn Dụ Du, nên mới muốn ép con rút xuống, có đúng không?" "Con muốn nói chuyện này với cha." Nói xong, Hạ Dư cầm điện thoại bấm gọi cho cha Hạ. Mẹ Hạ khô cổ họng, lòng rối loạn. Bởi vì Hạ Dư lúc này quá bình tĩnh! Bà vẫn nhớ rõ những lần cô bùng nổ trước đây. "Không phải vậy đâu, Hạ Dư, đừng lúc nào cũng nghĩ mẹ và em muốn hại chị. Chị trong chương trình thế nào, liên quan gì đến em chứ?" Dụ Du vội vã giải thích. Cô ta cũng hơi chán ghét mẹ Hạ, đến những lúc quan trọng thế này lại như bị câm, chẳng nói được câu nào. Đúng lúc đó, điện thoại của Hạ Dư đã được nối máy. "Cha, mẹ và Dụ Du liên hợp bắt nạt con. Cha có quản không? Nếu cha cũng mặc kệ, vậy thì chúng ta cùng chết đi cho rồi. Các người ép con, tất cả đều đang ép con." Cô cúp máy ngay, không cho cha Hạ cơ hội nói. Trước khi mẹ và Dụ Du kịp phản ứng, cô đã gửi tin nhắn cho Phiêu tỷ: "Nếu trong vòng nửa tiếng em không liên lạc, lập tức báo cảnh sát, sau đó mở họp báo, nói em bị gia đình mưu sát." Làm xong hết, cô lại cầm đũa tiếp tục ăn cơm. Lần này không chỉ mẹ Hạ sững người, mà miệng Dụ Du cũng cứng đờ, hoảng loạn tột cùng. Trước kia, chưa từng đóng phim, nhiều lắm cô ta chỉ đấu đá, tính kế người khác trong trường học, chưa từng thấy trò nào lớn đến mức này! Báo cảnh sát, mở họp báo... Một khi thực sự làm, thân phận giả của cô ta chắc chắn sẽ bị lộ. Dù cô ta không làm gì, cũng sẽ bị dân mạng nghi ngờ, chụp mũ thành thủ phạm, đường sự nghiệp coi như tiêu tan! Điều quan trọng nhất, cô ta biết rõ Hạ Dư không hề hù dọa! Trong lúc ghi hình còn dám tát thẳng mặt cô ta, thì còn chuyện gì mà không dám làm? "Hạ Hạ, con..." Mẹ Hạ định mở miệng, nhưng Hạ Dư từ từ quay đầu lại, đưa ngón tay trỏ đặt trước môi, khẽ "suỵt" một tiếng, âm thanh mơ hồ, lạnh lẽo: "Chờ cha về rồi hãy nói." Ngoài trời mưa như trút, sấm sét rền vang. Tia chớp lóe lên, tựa như bổ thẳng vào tim mẹ Hạ. Bà toát mồ hôi lạnh, cổ họng nghẹn chặt, không thốt nổi một câu, chỉ biết cầu cứu nhìn sang Dụ Du. Nhưng Dụ Du cũng mặt mày tái nhợt, hoảng loạn chẳng kém. Hai người bị Hạ Dư áp chế đến mức không dám động đậy. Căn phòng im phăng phắc. Cứ thế qua mười phút, cha Hạ trở về.