"A lô."
Một chữ ngắn gọn, ngữ điệu bằng phẳng, không chút cảm xúc.
Đầu dây bên kia không có phản ứng, Hạ Dư mất kiên nhẫn:
"Không nói thì cúp máy đi."
"Đừng cúp, Hạ Hạ, là anh."
"Tôi biết là anh, có chuyện gì không?"
Thái độ vẫn lạnh nhạt khiến Thẩm Hữu An chau mày.
Trước đây gọi cho Hạ Dư, đối phương lúc nào cũng tràn đầy sức sống gọi "Anh Hữu An", anh chưa từng nhận được sự lạnh nhạt thế này. Đến mức điện thoại kết nối rồi, Thẩm Hữu An còn nhìn lại màn hình, nghi ngờ mình gọi nhầm số, nên mới chậm chạp trả lời.
"Hạ Hạ, em giận anh à?"
Ngoài lý do này, Thẩm Hữu An không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
Hạ Dư không nhịn được đảo mắt, chính vì bộ dáng dịu dàng này mà nguyên chủ đã thầm yêu suốt bao năm vẫn không dứt bỏ được.
"Anh gọi điện rốt cuộc là có chuyện gì?"
Đầu bên kia im lặng một lát, rồi thở dài:
"Hạ Hạ, bác trai bác gái rất thương em, em đừng suy nghĩ linh tinh..."
Quả nhiên!
Trong lòng Hạ Dư hừ lạnh. Vừa thấy điện thoại của Thẩm Hữu An, phản ứng đầu tiên chính là chuyện này, chắc chắn là Dụ Du đã đi "khóc lóc" với anh ta rồi.
Tại sao nguyên chủ lại cảm thấy mình có lỗi với nữ chính? Vì cha mẹ mà cô ấy kính trọng nhất nói thế và người hàng xóm kiêm anh trai thanh mai trúc mã mà cô ấy thầm mến nhiều năm cũng nói thế.
Cha mẹ và Thẩm Hữu An là hai người quan trọng nhất trong đời nguyên chủ, lời họ nói, cô ấy luôn nghe.
Nhưng thực tế thì sao? Chó má cả thôi!
"Anh im miệng trước đi."
Hạ Dư lạnh lùng cắt ngang lời Thẩm Hữu An. Đợi đối phương ngừng lại, cô mới nói:
"Từ nhỏ chúng ta đã quen nhau, bao nhiêu năm nay tôi luôn coi anh như anh ruột. Lời người khác tôi không nghe, nhưng lời anh nói tôi luôn ghi nhớ trong lòng."
"Giờ xem ra tất cả đều là tôi tự đa tình. Anh vốn không phải anh ruột tôi, thật sự có chuyện gì anh cũng sẽ không đứng về phía tôi, trái lại còn giảng đạo lý để trách móc tôi. Anh có từng hỏi tôi có nỗi khổ gì không?"
"Không có. Anh chỉ nghe người khác nói rồi chạy đến dạy dỗ tôi."
"Thôi, tôi hiểu rồi, vốn dĩ anh với tôi chẳng lên có liên hệ gì. Trong chương trình thì cứ giữ quan hệ người xa lạ, ngoài đời cũng đừng liên lạc nữa. Mỗi câu anh nói với tôi bây giờ đều là sự mỉa mai đối với lòng kính trọng trước kia của tôi dành cho anh."
Nói xong, Hạ Dư "cạch" một tiếng dập máy.
Trước khi bị người ta đạo đức trói buộc, thì cô trói buộc người ta trước! Không phải thích dùng đạo lý bắt cô "hiểu chuyện" sao? Vậy thì cô đội cho anh ta cái mũ to hơn!
Hạ Dư dám chắc, với tính cách "ấm áp" giai đoạn đầu của Thẩm Hữu An, sau khi nghe xong nhất định sẽ nghĩ tới nghĩ lui rồi cảm thấy áy náy.
Nguyên chủ trước kia không biết mở miệng, chuyện gì cũng âm thầm chịu đựng. Sau này có nói thì chẳng ai tin.
Còn cô bây giờ? Dứt khoát không cho người ta cơ hội nói, không muốn nghe!
Đúng như Hạ Dư dự đoán, Thẩm Hữu An sau khi bị cúp máy thì bắt đầu tự kiểm điểm. Vì bị Dụ Du che mắt, đây là lần đầu tiên anh đứng ở góc độ của Hạ Dư để nghĩ.
Dụ Du những năm qua đúng là sống khổ cực, nhưng Hạ Dư đột nhiên biết mình không phải con ruột, tâm trạng sao có thể khá hơn?
Đặc biệt nghe Hạ Dư nói bao năm nay coi anh như anh ruột, rất nghe lời anh... Thẩm Hữu An lại nhớ đến quá khứ. Hạ Dư dù có hay dính người nhưng thật sự rất nghe lời anh.
Dạo gần đây anh luôn chăm sóc Dụ Du, mà bỏ quên cảm nhận của Hạ Dư, cũng chẳng trách cô lạnh nhạt lúc nhận điện thoại.
Thẩm Hữu An định gọi lại xin lỗi, nhưng hiển thị "đang bận", gọi liên tục mấy lần vẫn vậy. Anh biết mình đã bị chặn.
Hai ngày nữa sẽ ghi hình chương trình, đến lúc đó trực tiếp nói với cô vậy.
[Du Du, Hạ Hạ là người rất trẻ con, giận nhanh mà nguôi cũng nhanh, đợi qua cơn tức là ổn thôi, em đừng lo. ]
Thấy tin nhắn Thẩm Hữu An gửi đến, Dụ Du đặt điện thoại xuống, vung tay làm nát bét chậu hoa nở rộ bên cạnh.
Cô mới là thiên kim thật sự của nhà Hạ! Hạ Dư chiếm thân phận của mình hơn hai mươi năm, ăn ngon mặc đẹp, nếu không có bối cảnh nhà họ Hạ thì sao có thể vào giới giải trí đến tận bây giờ?
Kết quả thì sao? Hiện tại mẹ lại bảo mình phải né tránh Hạ Dư, rõ ràng Thẩm Hữu An vốn đứng về phía mình nói Hạ Dư không hiểu chuyện, vậy mà bây giờ lại nhắn tin giải thích cho đối phương, thái độ chẳng khác nào thiên vị Hạ Dư!
Ánh mắt Dụ Du tràn ngập oán hận.
Cô hít sâu, tự nhủ phải bình tĩnh. Thời gian qua cô ngụy trang rất tốt, đóng vai cô gái ngây thơ lương thiện, đến mức ngay cả bản thân cũng suýt tin thật.
Rõ ràng mọi chuyện vốn dĩ đều rất thuận lợi...
Đôi môi Dụ Du mím chặt, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực, như thể mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát.
Không sao! Dù Hạ Dư có làm loạn thế nào cũng không thay đổi được sự thật cô ta chỉ là kẻ "chim chiếm tổ khách"! Chỉ cần mình giữ vững, tất cả sẽ ổn. Cô không làm sai, cô chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình mà thôi!
Dụ Du dần bình tĩnh lại. Nhìn chậu hoa rối tung bên cạnh, cô đưa tay đẩy mạnh, làm nó vỡ nát thành từng mảnh dưới đất.
Người giúp việc nghe tiếng động vội vàng chạy lên. Dụ Du lập tức tỏ ra dáng vẻ hoảng hốt:
"Bác Linh, cháu vô ý làm đổ chậu hoa rồi."
"Tiểu thư Du Du, cô không bị thương chứ?"
Để phân biệt hai cô gái, người làm trong nhà gọi Dụ Du là "tiểu thư Du Du", còn Hạ Dư thì vẫn như trước, gọi "đại tiểu thư".
Dụ Du lắc đầu, người giúp việc nói:
"Không bị thương là tốt rồi, cô cẩn thận mảnh vỡ, để tôi dọn dẹp."
"Vâng, làm phiền bác rồi."
Dụ Du mím môi cười ngượng ngùng, vừa ra khỏi phòng, sắc mặt lập tức sa sầm.
Cô mới chính là đại tiểu thư nhà họ Hạ, chứ không phải cái kiểu khách ở nhờ mà bị gọi là "tiểu thư Du Du" thế này!
Nhất định phải đuổi Hạ Dư đi!
-
Sau khi tập mở màn phát sóng, chương trình họp đi họp lại nhiều lần để rút kinh nghiệm, chuẩn bị cho lần ghi hình tiếp theo.
Điều chắc chắn là, hình thức livestream đã thành công. Số liệu chứng minh phát sóng trực tiếp và phát lại không hề ảnh hưởng lẫn nhau, nên tập 2 vẫn giữ hình thức này.
Địa điểm vẫn là "Ngôi nhà tình yêu" trên đảo. Trước khi ghi hình, mỗi khách mời đều có một buổi phỏng vấn riêng.
Nội dung hỏi na ná nhau: gần đây thế nào, cảm nghĩ sau lần ghi hình đầu tiên...
Lần trước chỉ ngày đầu mới có thẻ nhiệm vụ, sau đó tất cả đều sinh hoạt chung nên chương trình không sắp xếp thêm. Mục đích là để tích lũy trải nghiệm, rồi đến tập 2 thì "bùng nổ" trong phỏng vấn.
Đoàn làm show rất biết gieo drama, câu hỏi cực kỳ cay nghiệt.
MC An Nhiễm mới hôm kia dẫn lễ trao giải, lỡ đọc nhầm tên đạo diễn đoạt giải, bị đưa lên hot search.
"Sau sự cố này, cô có thấy lòng tin vào sự nghiệp MC bị ảnh hưởng không?"
Nụ cười trên mặt An Nhiễm lập tức cứng đờ.
Đến lượt Hạ Dư cũng không ngoại lệ. Chương trình hỏi:
"Việc hủy hợp đồng với công ty quản lý có ảnh hưởng đến đời sống của cô không?"
"Cũng ảnh hưởng ít nhiều."
Nghe Hạ Dư trả lời, khán giả trên livestream nhao nhao bình luận.
[Quả nhiên! Tôi đã nói rồi, Hạ Dư sẽ không có kết cục tốt!]
[Cả Thịnh Kinh và Tinh Quyền đều bị cô đắc tội, tôi thấy sau chương trình này, đường sự nghiệp của Hạ Dư coi như chấm dứt. ]
[Cô ấy vẫn quá bốc đồng, rõ ràng Thịnh Kinh đã chọn hi sinh cô ấy rồi, tiếc thật. ]...
Mọi người còn đang cảm thán, thì ngay sau đó nghe Hạ Dư nói:
"Bên cạnh bớt đi vài thứ xui xẻo, ăn ngon miệng hẳn, mấy hôm nay tôi tăng liền hai cân."
Netizen: !!!!!!