"Khoản tiền công này thật ra vốn dĩ tôi đã định đưa cho em rồi, cả quá trình tôi gần như chẳng làm được gì, tất cả đều nhờ công em cả."
Lúc Yến Khanh nói câu đó, Hạ Dư vừa húp một miếng mì to, cô định chờ nuốt xong mới nói, thì lại nghe đối phương tiếp tục:
"Bao năm qua tôi khởi nghiệp không ít lần. Mở lẩu, thương hiệu thời trang, công ty tài chính, lĩnh vực AI tự chủ..."
"Cứ cái gì qua tay tôi là cuối cùng cũng phá sản."
Yến Khanh cười khổ một tiếng, nhắc lại quá khứ không mấy vẻ vang, giọng điệu có phần chán nản.
"Để người khác sống với chứ."
Hạ Dư dùng khăn giấy lau miệng, uống một ngụm nước, rồi thong thả nói:
"Anh đã đạt được thành tựu lớn đến mức người thường không thể sánh trong lĩnh vực âm nhạc rồi."
"Vậy nên thất bại trong khởi nghiệp thì có là gì chứ, không có năng lực trong mảng đó thì cứ chấp nhận đi, việc gì phải cố chấp tự tìm phiền não?"
Nhìn thấy vẻ mặt như thể không ngờ mình sẽ nói như vậy của Yến Khanh, Hạ Dư cười thầm trong bụng. Tưởng cô sẽ an ủi anh sao? Mơ đi! Đừng sống kiểu không hiểu khổ đau của thế gian như thế!
Âm nhạc cũng là sự nghiệp của anh đấy và còn là một sự nghiệp cực kỳ thành công, cô không có rảnh mà đi dỗ dành người như vậy.
Bị "chặt chém" như vậy, Yến Khanh đột nhiên bật cười:
"Em nói đúng."
Trước đây có không ít người bên cạnh khuyên anh đừng dấn thân nữa, nhưng vài năm sau, anh chẳng buồn nghe, cũng chẳng muốn nói chuyện. Kể từ khi ngừng khởi nghiệp vào năm ngoái, người ta hỏi đến, anh cũng không muốn đề cập, thái độ là:
Khởi nghiệp là việc của tôi, tôi không muốn nói với ai cả, cũng không cần ai xen vào.
Nhưng giờ đây, anh đột nhiên có cảm giác muốn tâm sự.
"Nhưng tôi thực sự muốn khởi nghiệp. Từ nhỏ mục tiêu của tôi là trở thành một doanh nhân, thật ra làm ca sĩ mới là mục tiêu thứ hai."
"Hồi nhỏ hàng xóm tôi từng kể chuyện ông ấy khởi nghiệp, tôi nghe mà mê mẩn..."
Nhà họ Yến có thể lần ngược gia phả lên tận thời Minh, theo cách nói cũ thì là danh gia vọng tộc, có nền tảng sâu dày. Hàng xóm hồi nhỏ của anh là một đại gia chè nổi lên từ thập niên 80.
Từ bé nghe ông hàng xóm kể chuyện khởi nghiệp, Yến Khanh đã đầy khát vọng. Dù 16 tuổi đã bước chân vào showbiz làm ca sĩ nhưng khi vào đại học, anh vẫn chọn học tài chính.
Hạ Dư coi lời anh như truyện ngắn kể lúc ăn, đến đoạn cuối, cô hỏi:
"Vậy tức là anh chỉ cần làm ông chủ công ty là được, bất kể là công ty gì cũng được?"
Yến Khanh gật đầu:
"Tôi chỉ muốn có thể làm nên một sự nghiệp thành công. Nhưng rốt cuộc thì dù là ăn uống, thời trang hay AI gì đó... đều thất bại."
Nói tới đây, anh cúi đầu, không một dự án nào trụ được quá nửa năm.
Nhìn "chú cún nhỏ thất bại" trước mặt, Hạ Dư nói:
"Vậy sao anh không bắt đầu từ lĩnh vực mình giỏi nhất?"
"Ví dụ âm nhạc. Anh có thể thành lập công ty giải trí, tuyển thực tập sinh và đào tạo họ, giống như mô hình Hàn Quốc ấy. Như vậy anh kết hợp cả hai sở thích lại với nhau, khi phát triển lớn mạnh chẳng phải cũng trở thành doanh nhân sao?"
Hạ Dư nói chuyện rất nhẹ nhàng, vừa nói vừa dùng thìa uống canh.
"Tất nhiên, tôi chỉ tiện miệng nói thôi... Anh, làm gì vậy?!"
Bị Yến Khanh bất ngờ nắm lấy tay, làm Hạ Dư giật mình, nghiêm túc quát.
"Xin lỗi, tôi kích động quá."
Yến Khanh vội buông tay, nhìn cô với đôi mắt sáng long lanh như sao.
"Hạ Hạ, cảm ơn em, em đã khai sáng cho tôi rồi! Sao trước giờ tôi lại không nghĩ đến điều này cơ chứ, đúng là cây gần mắt chẳng thấy được rừng!"
Hạ Dư thấy thế thì rộng lượng nói:
"Không sao, anh đã trả học phí rồi mà."
La Kiệt nhìn thấy bộ dạng "giác ngộ" của Yến Khanh thì cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Trách ai bây giờ? Chỉ trách bản thân cậu ta thôi! Vấn đề này anh ta đã nghĩ ra từ lâu, nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện mở công ty, vị tổ tông kia lại lập tức xụ mặt, nói không muốn nghe, không muốn nói về chuyện đó.
Lâu dần, người xung quanh dù quan tâm cũng không dám đụng đến nữa, mặc cậu ta muốn làm gì thì làm.
Xem bây giờ đi, yêu đương đúng là làm người ta mềm lòng! Người ta có hỏi đâu, tự cậu ta khai hết!
Nỗi lo ban nãy của La Kiệt thành hiện thực rồi: Yến Khanh thấy Hạ Dư giỏi kinh doanh quá, e là phải mê mệt mất thôi!
Chi bằng lúc trước đừng đến giám sát cho rồi! La Kiệt tức đến hoa mắt.
Vị tổ tông này luôn giữ hình tượng "tôi rất quý" trước mặt người khác, từ lúc debut đã vậy. Nếu không phải vì quá có thực lực, e là công ty đã đóng băng cậu ta cả trăm lần rồi.
Nhìn dáng vẻ bây giờ thì... chẳng có tý giá trị gì cả. Ngay cả với anh ta, cũng chưa từng tâm sự thật lòng đến vậy.
Điều khiến La Kiệt lo lắng hơn nữa là: Sao anh ta lại cảm thấy... cậu tổ tông này đơn phương mất rồi?!
Hạ tiểu thư hoàn toàn không có biểu hiện gì mà Yến Khanh tưởng tượng như kiểu lạt mềm buộc chặt, hay đưa tín hiệu ngầm cả.
Câu "đừng theo tôi nữa" là thật sự ghét bỏ! La Kiệt dám khẳng định lúc đó Hạ tiểu thư thực sự muốn rũ bỏ gánh nặng đằng sau kia.
Không ổn rồi! Không ổn rồi nha!
Ban đầu anh ta cứ tưởng hai người đã có chút tình ý, ít nhất cũng mập mờ rồi chứ nếu không Hạ Dư sao dám yêu cầu làm nhà giám chế?
Nhưng nghĩ lại cảnh trong phòng thu, thật ra Hạ Dư thể hiện hoàn toàn bình thường.
Vậy nên...
Yến Khanh đang đơn phương?!
La Kiệt trừng mắt to như chuông đồng.
-
Hai người ăn xong thì đi đến khu rừng bên trái quảng trường đảo nhỏ. Nơi đó có rất nhiều võng treo trên cây, thuê một cái chỉ 20 tệ, có thể nằm cả chiều.
Hạ Dư định đến đó chợp mắt một lát. Đến nơi, khi trả tiền cho bà chủ, cô quay lại liếc nhìn Yến Khanh.
Có nên thuê cho anh một cái không?
Yến Khanh lúc này vẫn đang suy nghĩ về việc mở công ty giải trí, càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Anh thừa nhận mình không có đầu óc kinh doanh, nhưng các quy tắc trong ngành và quy trình vận hành công ty trong giới showbiz thì, sau mười năm lăn lộn, anh hiểu rõ mồn một.
Nếu mở công ty giải trí, nhân viên trong studio hiện tại của anh có thể trực tiếp gia nhập.
Hơn nữa, anh cảm thấy rất khác biệt. Trước đây mở công ty khác, anh chẳng có ý tưởng gì. Còn bây giờ, trong đầu anh toàn là ý tưởng!
Đang nghĩ đến mộng lớn thì anh cứ vô thức theo sau Hạ Dư. Tuy không quá mơ màng, vẫn để ý đường đi, quan sát xung quanh nên khi Hạ Dư nhìn sang, anh lập tức hoàn hồn.
Anh nhìn bà chủ, rồi nhìn bảng giá bên cạnh, lại nhìn tiền trong tay Hạ Dư – Yến Thiên Vương hiểu rồi.
"Hạ Hạ, em thuê cho tôi một cái đi, tôi sẽ giúp em thu thêm một bài nữa để trả nợ."
Hạ Dư chớp mắt. Trời ơi, lời quá lời!
Cô lập tức trả tiền, sợ anh đổi ý, đồng thời trong lòng không nhịn được oán thầm, cô đại khái hiểu vì sao mấy công ty trước của người này lại phá sản rồi.
Thế là hai người cùng nằm trong rừng cả buổi chiều. Đến khoảng 5 giờ chiều, khi mọi nhiệm vụ đều kết thúc, họ quay lại biệt thự.
Vừa bước vào, Hạ Dư đã nhận ra bầu không khí giữa Từ Tư Tư, Dụ Du, An Nhiễm và Tần Kỳ... có gì đó rất lạ!
Sáng lúc đi còn cười nói rôm rả, vậy mà sau một ngày, khi về đến nhà, mỗi người lại bận rộn chuyện riêng, chẳng ai nói với ai câu nào.
Thông thường giờ này là thời gian tự do, nhưng hôm nay nhân viên chương trình lại xuất hiện, nói rằng vì đã phát tiền ăn nên tổ chương trình sẽ không cung cấp bữa tối nữa, đồng thời cũng dọn hết nguyên liệu trong bếp đi.
Bây giờ sẽ tổ chức một buổi họp tổng kết, mỗi người phải kể lại hôm nay đã làm gì, kiếm được bao nhiêu tiền.
Sau đó, nếu ai muốn ăn tối, sau khi tổng kết xong có thể mua đồ ăn từ chương trình, miễn là trong túi còn tiền.
Hạ Dư liếc nhìn những người trong phòng. Tổng kết à, tốt quá, như vậy cô có thể biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với mấy người kia, cô cũng đang tò mò lắm.
Khoan đã...
Vậy chẳng phải cô cũng phải nói ra sao?
Vốn luôn tự cho mình là người đàng hoàng chính trực, Hạ Dư bỗng thấy... hơi chột dạ.
Tám mươi tệ một quả trái cây... hình như mắc thật đấy...