"Phiêu tỷ, so với việc em là nghệ sĩ được Thịnh Kinh Entertainment coi trọng, em càng vui hơn vì người quản lý bên cạnh em là chị."
"Hai năm nay trong giới giải trí, bóng tối em không phải chưa từng thấy qua. Nhưng vì có chị, em mới không sợ. Chị là người em có thể yên tâm giao phó phía sau lưng, cùng tiến cùng lui."
Những lời Hạ Dư nói đều xuất phát từ chân thành. Từ lúc bước vào giới giải trí, Phiêu tỷ luôn mang đến cho nguyên chủ sự trưởng thành tích cực, điều này vô cùng hiếm có.
"Chỗ này không giữ nổi gia thì còn có chỗ khác giữ. Giờ chúng ta có thể tự lập phòng làm việc, đợi thời cơ chín muồi thì lập công ty cũng không phải không thể."
Sống lại một lần nữa, Hạ Dư chẳng khác nào đại lão full level quay về tân thủ thôn. Chỉ cần cho cô thời gian, nhất định có thể làm ra thành tích rực rỡ. Không dám nói trăm phần trăm thành công, nhưng để vả mặt Thịnh Kinh Entertainment thì thừa sức.
"Hạ Hạ, cảm ơn em."
Đôi mắt Phiêu tỷ đỏ hoe. Ở Thịnh Kinh, lúc đấu khẩu với cả đám lãnh đạo cao tầng chị không hề sợ hãi, vậy mà giờ phút này lại để lộ ra sự mềm yếu.
Nhiều năm trong nghề, ở Thịnh Kinh có rất nhiều đồng nghiệp quen biết hơn mười năm nhưng Phiêu tỷ không ngờ rằng cuối cùng bờ vai để mình dựa lại chính là Hạ Hạ – cô bé này.
Đúng vậy, trong mắt chị, Hạ Dư chỉ là một đứa trẻ bướng bỉnh. Thế nên chị luôn nhường nhịn, chuyện gì cũng giảng giải tỉ mỉ, dù nhiều lần bị chọc giận đến mức không thở nổi, nhưng chưa bao giờ thực sự tức giận.
Bây giờ, đối phương lại trở thành chỗ dựa cuối cùng trong lòng mình.
Mình cũng không coi là thất bại, Hạ Hạ chính là người bên mình!
Hành động của Thịnh Kinh Entertainment vô cùng nhanh chóng. Trước chân Hạ Dư và Phiêu tỷ vừa rời công ty, sau chân thông báo tuyên bố đã phát ra nói rõ công ty và Hạ Dư chính thức giải trừ hợp đồng.
Trong tuyên bố không khó để nhìn ra, lần giải ước này không hề vui vẻ.
Thứ nhất, không phải hợp đồng hết hạn không gia hạn, mà là giải ước giữa chừng.
Thứ hai, nội dung thông báo bình thường công ty quản lý đều chú trọng thể diện, ít nhất cũng sẽ viết vài câu chúc nghệ sĩ tiền đồ rộng mở. Nhưng lần này, Thịnh Kinh chỉ nói mỗi câu "đã giải trừ quan hệ hợp tác", ngoài ra không thêm nửa chữ.
Dưới bài đăng này, có nhân viên Thịnh Kinh nặc danh tung email nội bộ cho biết ngoài việc Hạ Dư giải ước, thì quản lý Phiêu tỷ cũng rời công ty.
Cư dân mạng đều mù mờ như hòa thượng sờ đầu, chẳng hiểu chuyện gì. Nhưng đúng lúc lại có một minh tinh công khai tình cảm, thế là vụ này bị đè xuống, độ thảo luận không lớn.
Việc đầu tiên sau khi giải ước, Hạ Dư và Phiêu tỷ chính là đi thuê nhà.
Hạ Dư không muốn về biệt thự nhà họ Hạ, còn ở khách sạn mãi cũng chẳng phải cách. Hai người mất cả buổi chiều, thuê được một căn hộ có độ riêng tư tương đối cao, rồi chuyển đồ từ khách sạn về.
Buổi tối, Phiêu tỷ đích thân vào bếp, làm một bàn đồ ăn, hai người vừa ăn vừa bàn chuyện công việc.
Các hợp đồng đại ngôn trên người Hạ Dư đều rơi sạch. Vốn trong phim tự chế của công ty còn có hai vai nữ số bốn, nhưng giải ước rồi thì cũng không còn.
Ở mảng diễn xuất, ngắn hạn Hạ Dư rất khó có đột phá. Hai năm nay diễn xuất gỗ mục mỹ nhân của cô, nhiều đạo diễn lắc đầu từ chối ngay, cộng thêm bản thân cũng không có lợi thế lưu lượng, dẫn đến giờ chẳng có kịch để đóng.
"Hạ Hạ, chúng ta phải tranh thủ nhiệt độ từ show hẹn hò."
Phiêu tỷ do dự, định nhắc tới Dụ Du, chương trình này khác hẳn trước đây, tuyệt đối không thể bỏ lỡ, nếu lỡ mất sẽ chẳng còn cơ hội tốt như vậy nữa.
"Vẫn còn con đường khác."
Câu nói bất ngờ của Hạ Dư khiến Phiêu tỷ sững sờ. Còn con đường nào nữa?
"Phiêu tỷ, em muốn ra bài hát."
Sự khó xử hiện rõ trên mặt Phiêu tỷ. Quả nhiên là tính khí trẻ con, nghĩ gì làm nấy.
Trong quá khứ, Hạ Dư từng tham gia hai lần đại hội cuối năm. Một lần diễn tiểu phẩm, một lần làm "diễn viên quần chúng" trong tiết mục ảo thuật.
Vì sao không có tiết mục ca hát? Không phải chương trình không cho, mà bởi vì cô hát không đúng nốt. Hơn nữa cả hai lần đại hội đều hát live hoàn toàn, không được thu trước hay hát nhép.
"Đa phần ca sĩ đi làm diễn viên, nhưng hiếm khi có diễn viên đi làm ca sĩ. Huống hồ điều kiện của chúng ta..."
Phiêu tỷ kiên nhẫn khuyên giải, muốn Hạ Dư đổi ý.
"Phiêu tỷ, em muốn ra bài hát. Em có tác phẩm đã viết xong. Em tin mình làm được."
Kiếp trước Hạ Dư là một ca – nhạc sĩ, lấy tác phẩm gốc của mình dùng lại cô cảm thấy yên tâm. Hơn nữa, nguyên chủ chỉ là hát lệch tông nhưng cô từng thử qua rồi, giọng trời sinh của thân thể này còn tốt hơn cả kiếp trước của mình!
Trong tình cảnh không có phim để đóng, hoàn toàn có thể nhảy ra khỏi vòng này, bắt đầu từ hướng ca sĩ. Đường nào cũng đến La Mã, thoát khỏi cảnh túng quẫn hiện tại, còn có thể đi sang mảng thời trang, hoặc thử một số phim kinh phí nhỏ...
Nói chung, con đường còn rất nhiều!
Nhìn gương mặt cố chấp của Hạ Dư, Phiêu tỷ bỗng nhớ lại hình ảnh trong văn phòng khi cô kiên định nói "em chọn Phiêu tỷ". Đến khi nhận ra thì chữ "Được" đã lỡ thốt ra.
"Phiêu tỷ yên tâm! Bài em viết chắc chắn mọi người sẽ thích!"
Nhìn dáng vẻ mắt cười cong cong, vui mừng hớn hở của Hạ Dư, Phiêu tỷ day day thái dương. Mình đâu phải ký nghệ sĩ, đây rõ là nuôi tổ tông!
Sao lại đồng ý chứ?!
-
"Tổ tông! Không phải cậu nói nghỉ phép đi du lịch nước ngoài sao! Thế nào lại lặng lẽ tham gia show hẹn hò rồi?!"
Trong khu biệt thự trung tâm thành phố, một người đàn ông đeo kính gào lên từ sofa. Anh ta chính là La Kiệt – quản lý của Yến Khanh.
Hai tháng trước, Yến Khanh vừa phát hành album xong thì nói với quản lý rằng muốn ra nước ngoài thăm gia đình, dự định nghỉ ngơi ba tháng. Về chuyện này, quản lý chưa bao giờ có quyền phản đối, chỉ có thể nói đồng ý.
Lịch trình của Yến Khanh luôn do anh tự sắp xếp.
La Kiệt bận rộn xong công việc, nửa tháng trước mới sang châu Âu du lịch. Thế mà chỉ trong nửa tháng vắng mặt, về nước đã phát hiện Yến Khanh đi tham gia show hẹn hò! Anh ta sốc đến ngẩn người!
Trong kỳ nghỉ, La Kiệt vốn định thảnh thơi, không nhận bất cứ cuộc gọi công việc nào, mỗi ngày đọc sách, pha trà, cắt mạng, để tâm hồn yên tĩnh.
Kết quả vừa về nước đã bị sét đánh ngang tai. Nửa tháng yên tĩnh coi như bỏ đi!
Yến Khanh đi tham gia show hẹn hò, với thân phận và địa vị hiện nay của anh, rõ ràng sẽ bị dựa hơi! Nếu lúc đó mình ở đây, đánh chết cũng không cho nhận!
"Lão La, giúp tôi tra một người."
Yến Khanh đưa cho La Kiệt trang Baidu Baike của Hạ Dư.
Trước đó, tư liệu anh có được là nhờ một người bạn quen biết mười năm giúp tra, đối phương làm trong công ty marketing, chuyện nội tình của nhiều minh tinh đều nắm rõ.
Người ta nói: mắt thấy mới thật. Rốt cuộc là thông tin điều tra sai, hay Hạ Dư che giấu quá sâu? Yến Khanh nghĩ, mình có thể tự điều tra lại lần nữa.
"Yến Khanh, cậu..."
La Kiệt ngừng lại, phóng to ảnh Hạ Dư rồi giơ lên, kinh ngạc:
"Cậu lên chương trình là để theo đuổi tình yêu?!"
La Kiệt nhớ rất rõ, trong dàn nữ khách mời của show hẹn hò có cô ấy!
Mấy chuyện hôn ước từ bé, Yến Khanh lười giải thích, chỉ liếc La Kiệt một cái rồi phủ nhận:
"Không phải."
Anh đến là để giải trừ hôn ước. Dù sau khi tiếp xúc, phát hiện Hạ Dư cũng không tệ như mình tưởng, nhưng Yến Khanh vốn tin tưởng chủ nghĩa độc thân, quyết tâm ấy không thay đổi.
Nghĩ đến tính cách cứng nhắc của ông nội, Yến Khanh liền thấy phiền muộn.
Rõ ràng cảm nhận được khí tức bực bội trên người Yến Khanh, La Kiệt – vốn hiểu tính vị tổ tông này, lập tức biết điều rút lui.
Chuyện gì cũng phải tự mình tra! Nếu đối phương có tâm tư xấu xa, nhất định anh ta sẽ không tha thứ!
Trong lòng hạ quyết tâm tàn nhẫn như thế, hai mươi phút sau, La Kiệt nhận được cuộc gọi của Phiêu tỷ.