Chương 32: Dựa mặt ư? Tôi dựa vào đầu óc!

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

undefined 06-03-2026 08:53:38

Xuyên vào sách vốn dĩ đã là một cái "kim thủ chỉ", chỉ là cái kim thủ* chỉ của Hạ Dư có chút không trọn vẹn. Những tình tiết mà cô nhớ rõ nhất trong đầu là phiên bản phim truyền hình chuyển thể từ tiểu thuyết, còn nội dung nguyên tác tiểu thuyết thì cô chỉ nhớ đại khái, chi tiết lại khá mơ hồ. Giống như đoạn tình tiết trong show hẹn hò này, trong phim thì trực tiếp bỏ qua không quay, nên cô làm thế nào cũng không thể nhớ ra chuyện hai tiệm trang sức đối đầu thương mại, nguyên chủ gây ra chuyện lớn cỡ nào, để cho Dụ Du có thể tỏa sáng rực rỡ như thế. Hạ Dư cũng chẳng bận tâm nhiều, dù sao thì tiếp theo cũng sẽ không xảy ra. "Chúng ta có nên vừa hát vừa nhảy không?" Ông chủ nhìn cảnh náo nhiệt ở cửa tiệm đối diện, có chút thèm thuồng. Tiệm của mình cũng có minh tinh tham gia mà! Đối diện, Dụ Du mặc váy thủy thủ xinh xắn, đứng trước cửa hàng nhảy điệu nhảy ngọt ngào để thu hút khách. Chỉ cần tiêu dùng đủ 38 tệ, khách hàng sẽ được chụp một tấm hình chung với cô. Thẩm Hữu An thì đứng bên cạnh như thần giữ cửa, cũng là một người mẫu cho khách chụp ảnh. Hiện tại đảo nhỏ đang mùa du lịch nhưng vì tuyên truyền chưa đủ nên khách cũng không nhiều. Nhờ chương trình ghi hình ở đây nên bây giờ mới đông người một chút. Thế nên ông chủ mới bực bội khi thấy khách đều bị hút sang tiệm đối diện, khó khăn lắm mới có đông người tới mà lại bị cướp hết! "Tôi không muốn dựa mặt." Hạ Dư trả lời thẳng thừng, Yến Khanh cũng gật đầu tán đồng, anh cũng không muốn. "Thế thì phải làm sao?" Ông chủ gãi mũi, thời nay nhân viên đâu phải nô lệ, ông cũng chẳng thể ép buộc. "Hay là thế này..." Hạ Dư thì thầm nói kế hoạch, ông chủ và Yến Khanh ghé sát lại nghe, ba người tạo thành một tam giác chặt chẽ, len vào góc khuất để không ai nghe được bí mật thương mại. Bị chen ra ngoài, anh quay phim mặt đầy ngơ ngác. Chúng ta đang quay chương trình đấy nhé! Quan trọng là Hạ Dư vẫn đang cầm mic, Yến Khanh cũng bắt chước, nên khán giả xem livestream chẳng nghe được họ nói gì. Dụ Du nhảy mệt, dừng lại uống nước nghỉ ngơi, tầm mắt vô tình nhìn sang cửa tiệm đối diện. Hạ Dư và Yến Khanh vậy mà lại thành một đội, thế là họ đang làm công cho cửa hàng bên kia? Hiện giờ, khách đi ngang trên phố đều kéo vào tiệm của cô, vậy Hạ Dư sẽ làm thế nào? Đáng lẽ được nghỉ mười phút, Dụ Du lại đặt nước xuống, tiếp tục nhảy hăng say. Cô nhất định phải thắng Hạ Dư! Yến Khanh cũng ở đó, anh ấy sẽ thấy mình chứ? Thẩm Hữu An bên cạnh cúi mắt, trong lòng thở dài: Du Du luôn quá chú ý đến Yến Khanh. Khoảng hai mươi phút sau, cửa hàng đối diện bất ngờ dựng mấy cái giá trước cửa, nhân viên lắp xong thì phía trên hiện ra hàng chữ "Tường check in", kèm tên đảo nhỏ và tên chương trình hẹn hò "Gặp Nhau Nơi Đây". Trên tường check in bày rất nhiều đồ lưu niệm liên quan đến đảo nhỏ, như nam châm dán tủ lạnh có hình đảo, con dấu bưu điện, giấy viết thư in hình đảo... Hạ Dư nhận ra, tuy cả hai đều là tiệm trang sức nhưng bên cô rõ ràng mang phong cách đặc trưng của đảo, còn bên đối diện thì thiên về yếu tố thịnh hành. Trước đây đảo không nổi, khách du lịch ít, người bản địa thì sinh ra lớn lên tại đây, tự nhiên không ai mua mấy sản phẩm văn hóa lưu niệm, mọi người thích ghé tiệm đối diện hơn. Ông chủ lại cứ muốn so với bên kia về độ "mốt", chẳng phải là lấy điểm yếu của mình so với điểm mạnh của người ta sao. Như hiện tại, Dụ Du mở nhạc thịnh hành nhảy điệu đáng yêu trước cửa, còn cửa hàng của họ chỉ phát khúc nhạc dân ca địa phương. Vừa rồi Hạ Dư nhờ các nhân viên khác giúp một tay, mà họ lại đang theo lệnh ông chủ, tìm nhạc "high" hơn để mở, hoàn toàn chẳng hợp với phong cách cửa hàng. Khách trên phố đa số là giới trẻ, họ thích nhạc thịnh hành thì đúng rồi, nhưng khách đến đây phần lớn là vì xem livestream. Họ sang tiệm đối diện chủ yếu để chụp ảnh chung, nhưng đó chỉ là chiêu lôi kéo ngắn hạn, sau này Dụ Du rời đi thì cũng hết. Con người cần nhìn xa, suy nghĩ theo hướng phát triển. Trên con đường theo đuổi thần tượng, còn một phần quan trọng chính là check in. Ví dụ fan của Yến Khanh biết anh đang quay ở đây, không thể gặp trực tiếp thì cũng muốn đến thử, ít nhất là cùng ở một chỗ với thần tượng, dù không thấy người thì ngắm cảnh cũng tốt. Vậy chứng minh thế nào rằng mình đã đến? Làm sao để lưu giữ kỷ niệm? Chính là check in! Định vị là một cách, ngoài ra còn là chụp ảnh các công trình biểu tượng trên đảo. Kế hoạch của Hạ Dư chính là biến cửa hàng thành một trong những điểm check in tiêu biểu trên đảo. Dù cô nói không muốn "dựa mặt", nhưng người xem livestream đều biết cô và Yến Khanh đến cửa hàng này. Nhân cơ hội dựng tường check in, nơi này liền trở thành "chỗ làm của Yến Thiên Vương"! Mười người đến check in thì năm người sẽ vào cửa hàng, năm người vào thì một người mua. Thế là đủ rồi. Quả nhiên, một bộ phận khách bị bức tường check in thu hút. Không cần định vị, không cần giới thiệu, chỉ cần nhìn bức tường cũng biết ngay đây là đảo nào. Trên giá treo chi chít các sản phẩm lưu niệm liên quan đến đảo, khách vừa chụp ảnh vừa chú ý đến chi tiết, rồi không kìm được mà vào trong mua, mang một món về nhà. Không cần Hạ Dư hay Yến Khanh ra mời, dòng khách qua lại đã chia hai hướng, không còn đổ hết sang tiệm đối diện. Trong hai tiếng, nhờ tường check in, Hạ Dư ngầm kéo được khách từ đối diện sang. Nhiều khách sau khi chụp ảnh chung với Dụ Du, đăng lên mạng cũng kèm theo ảnh bức tường check in, vậy là thành một kiểu tuyên truyền. Từ từ hình thành thói quen: đến đảo nhất định phải đến tường check in chụp ảnh, thành điểm không thể bỏ qua. Không ít cư dân mạng không xem livestream, chẳng hiểu tình hình, thấy clip Dụ Du nhảy quảng bá thì nhầm lẫn, cho rằng đó chính là cửa hàng văn hóa lưu niệm có tường check in. Về sau ngược lại thành quảng cáo miễn phí. Dụ Du nhảy đến mức sắp nôn, vậy mà khách bên đối diện vẫn không hề thấy Hạ Dư ra mời chào. Đến khi cô xong việc, đứng từ ngoài nhìn lại mới bàng hoàng phát hiện sao bên kia đông khách thế. Chỉ vì dựng cái giá vớ vẩn đó thôi sao? Cô đứng cả buổi nhảy mà không bằng một cái giá? Hạ Dư đâu? Yến Khanh đâu? Lòng Dụ Du bực bội, luôn cảm giác như mình đã bỏ lỡ điều gì, giống như thứ vốn dĩ thuộc về mình lại biến mất, trống rỗng vô cùng. Bên này, Hạ Dư cũng hoàn thành nhiệm vụ. Trước khi thực hiện loạt động tác này, cô đã trình bày rõ ý tưởng, tương lai phát triển của tường check in, cách duy trì quảng bá sau đó. Ông chủ mừng rỡ khôn xiết, hiệu quả rõ ràng trước mắt! Lúc phát lương thậm chí còn lén nói với Hạ Dư: "Đạo diễn của cô không cho tôi trả thêm, chứ số tiền này sao đủ! Cô đưa tôi mã QR, tôi chuyển riêng cho cô! Cảm ơn Hạ tiểu thư nhiều lắm..." Hạ Dư liếc nhìn cái mic trên người, thật ra không cần nói nhỏ thế, đạo diễn chắc chắn đã nghe thấy. "Ông chủ, đạo diễn nhờ tôi nhắn ông: Làm người thì phải giữ chữ tín." Trợ lý đạo diễn từ ngoài bước vào, chỉ chỉ tai nghe của mình, ánh mắt đầy trách cứ. Ông chủ cười gượng, quên mất vụ mic rồi. Khi rời khỏi cửa hàng lưu niệm, ông chủ tiễn họ tận đầu phố thương mại, đủ thấy lòng cảm kích với Hạ Dư, cuối cùng cũng hiểu được thế nào là "nghe một lời còn hơn đọc mười năm sách"! Trong đầu ông giờ toàn là kế hoạch phát triển cửa tiệm sau này, Hạ tiểu thư đúng là quá thông minh! "Đấy, mỗi người hai trăm, tôi nói có sai đâu, tiền còn kiếm lại được." Ngồi trên xe máy nhỏ, Hạ Dư bật bật hai tờ tiền đỏ trong tay. Một lúc sau, cô nhận ra phía sau không động tĩnh gì, quay lại thì thấy Yến Khanh đang ngẩn người, cô bước tới, giơ tay vẫy trước mắt anh: "Anh sao vậy?" Yến Khanh hoàn hồn nhìn Hạ Dư, ánh mắt sáng long lanh. Còn La Kiệt đang xem livestream thì há hốc mồm... Hỏng rồi! - *"Kim thủ chỉ" là một thuật ngữ có nguồn gốc từ Trung Quốc, dịch nghĩa đen là "ngón tay vàng". Trong văn học mạng, tiểu thuyết, truyện tranh hoặc phim ảnh, kim thủ chỉ thường được dùng để chỉ một loại năng lực đặc biệt hoặc "buff" mà nhân vật chính sở hữu, giúp họ vượt trội hơn người khác. Là công cụ để nhân vật chính phát triển nhanh, trở nên bá đạo. Giúp tạo nên cảm giác thỏa mãn cho người đọc