Chương 28: Vừa tát mặt vừa đâm vào tim

Xuyên Thành Giả Tiểu Thư, Điên Mới Là Chiến Thắng

undefined 06-03-2026 08:53:38

Dụ Du không dám! Cô tuyệt đối không thể để Hạ Dư sớm vạch trần thân phận thật – giả thiên kim, như vậy sẽ phá hỏng toàn bộ kế hoạch! Thực ra, trước khi được nhà họ Hạ nhận lại, Dụ Du đã sớm biết thân phận của mình. Năm đó trong bệnh viện chỉ có hai sản phụ sinh con, trừ khi có trẻ sơ sinh từ ngoài đưa vào, nếu không thì chỉ có khả năng bị bế nhầm. Sau khi xác định được thân phận, Dụ Du lập một kế hoạch chu toàn. Cô muốn đợi sau khi debut rồi mới quay về nhà họ Hạ. Vì vậy, cô vẫn theo dự định tham gia tuyển chọn. Hiện tại, cô chỉ là một diễn viên mới nổi, trong giới giải trí không hề quan trọng. Nếu để lộ thân phận bây giờ, thì chỉ có thể bị dán nhãn "đương sự thật – giả thiên kim", vừa không đạt được hiệu quả ngược fan như ý, mà còn chưa phát huy được giá trị lớn nhất của việc này. Thời cơ thích hợp nhất để công khai chuyện thật – giả thiên kim phải là khi bản thân cô đã đứng vững trong giới, có chút danh tiếng, đợi đến khi Hạ Dư không còn giá trị lợi dụng nữa, mới ép kiệt nốt chút giá trị cuối cùng. Điều quan trọng nhất là Hạ Dư bây giờ quá khó kiểm soát! Người vốn đầy áy náy với mình, chuyện gì cũng cam tâm tình nguyện, bỗng dưng lại trở mặt. Nếu chuyện này ầm ĩ lên, nhắc lại những lần trong chương trình Hạ Dư nhường nhịn mình, thì đúng là Hạ Dư sẽ bị chỉ trích vì đã đánh cô. Nhưng cư dân mạng chỉ càng chửi rủa Dụ Du thậm tệ hơn thôi! Nói cô vốn là người chiếm lợi, nói cô đáng bị đánh, kiểu gì cũng sẽ có đủ loại lời lẽ khó nghe. Hiện giờ danh tiếng của Hạ Dư đã không tốt, còn lông cánh của Dụ Du thì vẫn sạch sẽ tinh khôi! Nghĩ đến việc Yến Khanh vẫn đang ở phòng bên, để tránh Hạ Dư lại nói ra điều bất lợi, Dụ Du biết mình không thể dây dưa thêm. " Hạ Hạ, chị đang xúc động quá rồi. Em không trách chị đâu, công việc xong rồi chúng ta về nhà nói chuyện tiếp." Nói xong, Dụ Du kéo mũ áo hoodie lên, xoay người bỏ đi. Đến chỗ cầu thang thì vừa vặn đụng phải Tùng Hoa đang bưng rượu đi lên, hai người va vào nhau. Rượu đổ hết lên người Dụ Du, cô ngã xuống đất, lưng đập vào tay vịn gỗ đau đến mức hít một hơi lạnh, chắc chắn sẽ thâm tím! "Dụ Du, em không sao chứ? Xin lỗi nhé." Tùng Hoa vội vàng chạy tới đỡ. Dụ Du không muốn để lộ dấu vết bàn tay in hằn trên má trái, liền kéo chặt mũ áo, vừa đi vừa nói: "Không sao, em về phòng thay đồ trước." Nhìn bóng dáng Dụ Du vội vã rời đi, Tùng Hoa lại nhìn bản thân cũng nhếch nhác chẳng kém, thở dài thu dọn mảnh chai rồi đặt sang một bên, quyết định về phòng tắm rửa thay quần áo xong mới quay lại. Phụ nữ vốn ghét đàn ông nhếch nhác bẩn thỉu. Hạ Dư nghe động tĩnh ở cầu thang, cũng đoán được đại khái nhưng không để ý, chỉ cất tiếng gọi: "Anh còn đó không?" Từ bên kia vang lên giọng ngơ ngác của Yến Khanh: "Còn." Sau đó anh vội vàng phủi sạch quan hệ: "Chuyện nhà khó phân rõ, tôi cũng không phải kẻ nghĩa hiệp gì, việc của các cô không liên quan đến tôi." Hạ Dư cười khẽ, cô biết ngay mà bạch nguyệt quang trong lòng nữ chính đầu óc lúc nào cũng tỉnh táo, bằng không sao có thể trở thành người mà Dụ Du yêu mà không có được? Nam số 2, số 3, thậm chí số N, hễ dính dáng tới nữ chính thì mười người có đến chín đều ngã gục dưới váy cô ta. Trong nguyên tác, Yến Khanh là người duy nhất bị nữ chính theo đuổi mà vẫn không gật đầu. "Không quấy rầy cô nghỉ nữa." Hạ Dư không giải thích gì thêm, xoay người rời đi dứt khoát. Nhìn bóng lưng cô, Yến Khanh bất giác cong môi cười. Chính anh cũng không biết tại sao lại cười, chỉ cảm thấy Hạ Dư này... khá thú vị. Trong khi đó, Tùng Hoa sau khi tắm rửa thay đồ xong vội vã lên sân thượng, kết quả phát hiện người ta đã đi mất. Hạ Dư không chờ anh, cái lý do muộn màng kia cũng chẳng có cơ hội nói ra. Tùng Hoa là kẻ công tử ăn chơi, xưa nay chưa từng chủ động theo đuổi phụ nữ. Bạn bè thất tình, anh toàn nói phụ nữ dễ theo đuổi lắm. Có người trêu, bắt anh làm mẫu, đúng lúc phim đang chiếu nên anh chỉ tay vào Dụ Du mà định. Ai ngờ tham gia chương trình này, anh lại thấy hứng thú với Hạ Dư còn hơn cả với Dụ Du. Bình thường chỉ cần anh ngoắc tay, phụ nữ sẽ kéo đến từng đám. Nhưng trước Hạ Dư, anh lại giống như tung một cú đấm vào bông... vô lực. Nếu đổi là phụ nữ khác dám cho anh leo cây, chắc chắn anh sẽ thẳng tay chặn số, cầu xin quay lại cũng vô ích. Nói không ngoa, phụ nữ xưa nay đều tranh nhau lấy lòng Tùng Hoa, anh chẳng phải tốn chút tâm tư nào. Thế nhưng Hạ Dư bỏ đi rồi, anh lại không hề tức giận, ngược lại còn tự nhủ: Lúc nói ra câu đó, người ta vốn dĩ đâu có đồng ý chờ mình, mình lại tự làm lỡ giờ, vậy thì cô ấy đi cũng bình thường. Người ta không đợi, Tùng Hoa thấy cũng rất hợp lý. Hạ Dư đúng là một người phụ nữ kiêu ngạo! Anh đưa tay vuốt tóc, chạm vào sau đầu còn hơi ẩm, ngửi thử mới phát hiện rượu vang vương trên tóc lúc nãy quên rửa mất! Không cần vội, giờ có thể từ từ gội. Tùng Hoa nhún vai, lắc lư đầu rồi thong thả về phòng. Thoáng chốc đến giờ cơm tối, mọi người lần lượt ra bàn ăn, chỉ có chỗ của Dụ Du là trống. Người đến muộn nhất là An Nhiễm, cô nói Dụ Du đang nằm trong phòng, khó chịu nên muốn nghỉ ngơi, không đến ăn. "Không khỏe sao? Tôi thấy lúc trước cô ấy mang một cốc đá về phòng, tôi còn gọi mà cô ấy chẳng nghe. Chắc sốt rồi? Phải uống thuốc ngay, nhỡ thành viêm phổi thì nguy to." Tần Kỳ vỗ trán chợt hiểu. "Không phải do tôi đụng trúng đấy chứ?" Tùng Hoa lẩm bẩm. Nghĩ kỹ lại, lúc đó anh chạy vội đi tìm Hạ Dư, bước gần như chạy, Dụ Du gầy yếu như vậy, cú va chạm đó chắc chắn không nhẹ. Nói xong, anh gắp miếng thịt bỏ vào miệng, ngẩng đầu liền thấy mọi người đều nhìn mình, đặc biệt là Thẩm Hữu An, ánh mắt còn dữ dằn hơn. "Khụ, tôi lên xem thử." Hiện giờ vẫn đang phát sóng trực tiếp, thấy Tùng Hoa đứng dậy đi lên, những người khác cũng nối gót theo sau. Dù sao cũng phải thể hiện chút quan tâm, bằng không rất dễ bị cư dân mạng mắng. Hạ Dư cũng đi theo, cô là đi xem kịch vui thôi. Đến trước cửa, còn chưa kịp gõ thì nghe Dụ Du trong phòng lớn tiếng: " Mẹ! Mẹ đang trách con sao?!" Mọi người thoáng ngượng ngùng. Hóa ra Dụ Du đang cãi nhau với gia đình nhưng hình như điện thoại vừa cúp. Nếu người đứng đầu là Thẩm Hữu An, chắc chắn anh sẽ để ý cảm xúc của cô ta mà ngăn mọi người rời đi. Nhưng đứng trước lại là Tùng Hoa, anh vốn không phải người tinh tế. Không kiêng dè mà gõ "cốc cốc cốc" ba cái, Thẩm Hữu An còn chưa kịp ngăn. "Dụ Du, anh là Tùng Hoa. Chúng tôi đến xem em thế nào, em thấy khó chịu ở đâu?" Hạ Dư âm thầm bổ sung trong lòng: Mặt khó chịu, tim cũng khó chịu. Cái gọi là khó chịu trong lòng, không chỉ vì bị ăn tát mà ấm ức, còn có nguyên nhân khác từ cú điện thoại của mẹ Hạ. Những người ở đây không hiểu rõ, nhưng trong lòng Hạ Dư lại rõ mồn một. Mẹ Hạ gọi cho Dụ Du, cũng là vì chuyện liên quan đến cô. Vẫn là câu nói đó: "Đứa trẻ biết khóc thì có kẹo ăn." trò "làm nũng – gây chuyện" thì vô tận. Dụ Du đưa ra cái cớ tốt như vậy, chẳng lẽ Hạ Dư lại bỏ qua không lợi dụng? Nghĩ mình có thể mãi đứng trên "đỉnh cao đạo đức" sao? Dụ Du dám đứng ở góc độ mẹ Hạ để trách móc cô, thì cũng phải xem cô có chịu đựng nổi hay không. Sau khi bị tát, Dụ Du trở về phòng chườm đá để bớt sưng, rồi gọi điện cho mẹ Hạ kể khổ. Nhưng ngay sau đó, Hạ Dư cũng vào phòng, gọi điện cho mẹ Hạ. Nội dung cuộc gọi chỉ có một trung tâm tư tưởng ngang ngược vô lý mà "làm mình làm mẩy".