"Hạ Hạ đến rồi, mau ngồi đi."
Tổng giám đốc Đào Mậu mỉm cười vẫy tay, ra hiệu cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình.
Trước khi vào phòng, Hạ Dư thấy thư ký đang cầm những mảnh cốc vỡ đi ra, lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Phiêu tỷ, liền hiểu ra hai người chắc vừa cãi nhau.
"Hello, Mậu tỷ."
Hạ Dư chào một câu, rồi ngồi xuống ghế sofa cạnh Phiêu tỷ. Nụ cười trên mặt Đào Mậu hơi khựng lại, thầm bực bội. Vẫn y như cũ, chẳng lấy lòng ai cả!
Nguyên chủ vốn không khéo xã giao, đã bực thì mặc kệ, đối với lãnh đạo cấp cao như Đào Mậu cũng chẳng có chút kính sợ, chưa bao giờ tỏ ra cung kính.
Tất nhiên, nguyên chủ cũng không phải kiểu vô lễ đến mức bị đóng băng sự nghiệp, nhưng tính cách đúng là dễ đắc tội người khác.
"Chị có xem chương trình thực tế em vừa tham gia, phản ứng rất tốt. Công ty rất coi trọng em. Gần đây nội bộ có danh sách nghệ sĩ xuất sắc, chị định điền tên em vào. Phúc lợi tốt lắm: trong một năm sẽ có hai bộ phim hạng A, ba show truyền hình vệ tinh làm khách mời bay..."
Nghe xong, Hạ Dư không hề động lòng mà thấy kỳ lạ, vì nguyên chủ vốn đã định giải ước với công ty!
Năm đó vai cô gái câm là do nguyên chủ tự nộp hồ sơ, qua vòng sơ tuyển rồi phỏng vấn, từng bước giành được. Một cô gái mới toanh như vậy mà đánh bại nhiều nữ minh tinh hạng hai, hạng ba.
Không lạ khi Từ Tư Tư nghi ngờ có mờ ám, chẳng ai ngờ cuối cùng vai lại rơi vào tay Hạ Dư.
Phiêu tỷ thấy Hạ Dư có tiềm năng nên đưa danh thiếp mời ký hợp đồng. Bình thường, tân binh ký 5-8 năm, nhưng vì vai diễn khi đó đang hot, lại có thể tự kéo tài nguyên quảng cáo mà không tốn nhiều công PR, nên chỉ ký 3 năm.
Không ngờ sau đó con đường sự nghiệp của Hạ Dư ngày càng xuống dốc. Bây giờ bên cạnh cô chỉ còn một trợ lý là Tiểu Hy, đủ thấy công ty đã bỏ mặc.
Còn hai tháng nữa là hết hợp đồng, phía công ty vốn không định gia hạn.
Khi ký hợp đồng, Phiêu tỷ đã cố gắng giành cho cô mức lương cơ bản 5. 000 tệ/tháng. Sau vụ Tần Cương, vài hợp đồng quảng cáo còn lại cũng mất sạch.
Vị trí khách mời trong show hẹn hò kia cũng là nhờ Phiêu tỷ chạy quan hệ, thù lao thì chẳng có.
Không mang lại lợi ích cho công ty mà còn ăn không tài nguyên, đương nhiên Hạ Dư sẽ bị đá.
Chính vì tiền đề này nên phản ứng của Mậu tỷ hôm nay mới kỳ lạ.
Nói xong hàng loạt quyền lợi, Đào Mậu liếc Phiêu tỷ. Trong giới giải trí, mấy ai cưỡng lại được những lợi ích này?
Chưa kịp để Hạ Dư trả lời, thư ký đã dẫn Bạch Lạc vào.
Bạch Lạc là một nghệ sĩ khác dưới trướng Phiêu tỷ, là ca sĩ đang trong thời kỳ nổi tiếng, được công ty coi trọng và dồn tài nguyên lăng xê.
"Hai người đều đến rồi, tôi nói thẳng: Tôi sẽ rời Thịnh Kinh Entertainment. Hai em có đi cùng tôi không?"
Giọng Phiêu tỷ cứng rắn như đang giận dỗi, khiến người ta khó hiểu.
Ngay sau đó, Mậu tỷ liền nói về quyền lợi cho ca sĩ: ra hai EP, một bài OST phim điện ảnh...
Ngồi đối diện Mậu tỷ, Bạch Lạc nhìn Phiêu tỷ, vừa chạm ánh mắt liền vội tránh đi.
"Công ty đồng ý, nếu nghệ sĩ của tôi đi cùng thì sẽ cho đi." Phiêu tỷ bổ sung.
"Em còn hợp đồng bốn năm..."
Bạch Lạc cúi đầu. Đây vừa là bày tỏ lo lắng, vừa là từ chối.
Phiêu tỷ thu hồi ánh mắt, vừa thất vọng vừa hiểu, bản thân đơn độc sao so với một công ty lớn có hệ thống hoàn chỉnh?
"Bạch Lạc, em ra ngoài đi. Chương trình nhân tài này em cứ ký, rồi nộp cho phòng nhân sự."
Bạch Lạc nhận tài liệu bằng hai tay, cúi người cảm ơn, rồi đi thẳng.
Phiêu tỷ rất tốt với cô, nhưng công việc và tình cảm không thể lẫn lộn. Thịnh Kinh cho cô nhiều hơn.
Tiếp đó, Mậu tỷ lấy ra một tập tài liệu khác, cười đắc ý, cuối cùng cũng ép được Phiêu tỷ một vố!
Vừa đưa tới trước mặt Hạ Dư thì nghe cô nói:
"Em đi cùng Phiêu tỷ."
Động tác của Mậu tỷ khựng lại, giọng dịu dàng khuyên:
"Hạ Dư, em nghĩ kỹ đi. Nhân lúc hot từ show hẹn hò, dùng tài nguyên công ty để bứt phá thành sao là hoàn toàn có thể. Đừng làm chuyện khiến mình hối hận."
"Hợp đồng giải ước ký khi nào?"
Hạ Dư không hề do dự, đó chính là câu trả lời cho lời "hối hận" của Mậu tỷ.
Kiếp trước không có công ty quản lý cô vẫn sống tốt. Quan trọng nhất, Phiêu tỷ là quản lý có nguyên tắc, ở lại Thịnh Kinh ai biết họ sẽ giở trò gì.
Bạch Lạc vừa đi, Phiêu tỷ vốn nhắm mắt nghỉ ngơi, giờ nghe câu trả lời của Hạ Dư liền mở to mắt, nhìn Đào Mậu, nhếch môi lạnh lùng:
"Đào Phương, tính toán khiến tôi thân bại danh liệt ra đi của cô sai rồi."
Đào Phương là tên thật của Đào Mậu, cô ta thấy quê nên đổi tên, ngoài Phiêu tỷ là người cũ thì chẳng ai biết.
"Hạ Dư, đây là hợp đồng giải ước. Đừng hối hận." Đào Mậu nheo mắt đe dọa.
Hạ Dư cầm bút ký xoẹt xoẹt, rồi nói:
"Phiêu tỷ tốt như vậy, sao em hối hận được!"
Không có Phiêu tỷ, cô đã tiêu đời từ lâu. Từ mọi khía cạnh, cô chẳng có lý do nào để chọn Thịnh Kinh.
Rời công ty, Phiêu tỷ kể nguyên nhân cô và công ty rạn nứt.
Hóa ra sự việc bắt nguồn từ Hạ Dư, Tinh Quyền Entertainment vượt qua quản lý, liên hệ thẳng với lãnh đạo Thịnh Kinh, đưa chút lợi ích hợp tác để nhờ giúp dọn dẹp hậu quả.
Thịnh Kinh thấy đơn giản, đổi cách xử lý là đôi bên đều có lợi.
Nhưng Phiêu tỷ không đồng ý, công ty hưởng lợi, nhưng thiệt hại lại do nghệ sĩ của chị gánh! Tài nguyên bù đắp ai thèm? Nghệ sĩ càng phải giữ gìn hình tượng!
Chị là người của công ty từ khi thành lập, nhiều việc đã quen làm theo ý mình, nên không ít lãnh đạo vốn đã ngứa mắt. Nhân cơ hội này, họ kiếm cớ gây sự. Trong lúc đấu qua đấu lại, chị nhận ra những người từng sát cánh đã thay đổi.
Thêm vào đó, hai năm trước Ảnh hậu Triệu Đường, nghệ sĩ chị dẫn từ lúc mới lập công ty giải nghệ, thế lực của chị trong công ty giảm hẳn.
Giờ thì muốn "qua cầu rút ván".
Chị hiểu rõ công ty chỉ mượn chuyện này để làm khó mình. Nhìn những gương mặt quen thuộc mà trở lên xa lạ, chị thấy không đáng nữa.
Thịnh Kinh hiện tại không xứng để chị tiếp tục cống hiến.
Chị lập tức nộp đơn từ chức, yêu cầu duy nhất là được mang theo nghệ sĩ của mình, công ty đồng ý.
Màn kịch của Mậu tỷ chỉ để tức chị và cảnh cáo những người có ý định rời công ty.
Không ngờ Hạ Dư lại chọn chị, đáng lẽ công ty mới là nơi cho cô nhiều hơn.
Ngay cả Phiêu tỷ cũng bất ngờ, trong giới giải trí, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn. Lúc nói sẽ mang người đi là do tức giận bộc phát, nhưng đã nói thì không rút lại.
Không ngờ Hạ Dư lại chọn mình, hơn nữa còn kiên quyết đến vậy.