Trong phòng ESports.
Bốn người ngay ngắn ngồi trước bàn máy tính. Lâm Lê trong game chỉnh sang chế độ có thể chia cặp đấu đôi.
Tất nhiên là Hạ Dư và Lâm Lê cùng một đội, Yến Khanh và Dụ Du cùng một đội. Thắng thua còn có "cược", ai thua sẽ phải lo bữa trưa.
Đây là đề nghị của Yến Khanh.
Hạ Dư không biết nấu ăn, nghĩ đến trong bếp còn có mì ăn liền, cô nói:
"Tôi mà thua thì chỉ biết nấu mì gói thôi."
"Anh biết nấu, chúng ta cùng làm."
Ba sở thích lớn trong đời của Lâm Lê là: tập gym, ESports và nấu ăn.
Đối với Hạ Dư – người mà nấu ăn rất tệ, thì ai biết nấu đều rất lợi hại. Cô đang định mở miệng khen ngợi thì nghe Yến Khanh nói:
"Mì cũng được, ăn no là được rồi."
Thế là bốn người bắt đầu chơi game.
Chế độ game là thủ trụ và phá trụ, có tổng cộng ba đường, mỗi người phụ trách giữ trụ phe mình không bị phá, đồng thời tấn công trụ phe địch.
Hạ Dư chọn một tướng mình chơi quen, đặc điểm kỹ năng là chạy nhanh, cô chọn đi đường giữa.
Dụ Du phần lớn cũng sẽ chọn tướng đi mid. Yến Khanh và Lâm Lê chọn tướng thì sẽ gặp nhau ở top hoặc bot.
Ai dè thực tế cô lại gặp Yến Khanh ngay đường giữa!
Hạ Dư nghiêng đầu liếc sang người bên cạnh, đối phương mặt lạnh như băng điều khiển một nữ tướng cầm hoa, ra chiêu còn kêu "ya-" dễ thương cực.
Thật chẳng hợp chút nào.
Lâm Lê đang farm lính lên cấp, thấy Hạ Dư gặp Yến Khanh ở mid thì nhắc:
"Nếu cần giúp thì nhớ phát tín hiệu - một cú nhảy lớn là anh qua liền -"
Nghe vậy, Yến Khanh híp mắt, khóe môi khẽ cong, điều khiển tướng rẽ lên top. Nhìn thấy đối phương biến mất, Hạ Dư thầm nghĩ: Đúng rồi đấy!
Tướng Yến Khanh vốn không hợp đi mid, nên đấu với Lâm Lê mới phải!
Đánh chết một bầy lính xong, Hạ Dư định đánh trụ một cái rồi về hồi máu.
Cô điều khiển tướng lảo đảo bước đến gần trụ, tính đánh xong thì chạy.
Đột nhiên, màn hình xám ngắt, dòng chữ đỏ chói hiện ra:
"Còn 15 giây hồi sinh."
!!! Cô chết rồi!
Thì ra Yến Khanh căn bản chẳng đi đâu, vẫn núp bụi lén farm, chờ cô bước ra khỏi vùng an toàn thì nhảy ra giết ngay!
Một giây cũng không cho cơ hội kêu cứu!
Đến đây Hạ Dư vẫn chưa nghĩ nhiều, dù sao lối chơi có nhiều kiểu, đó cũng là chiến thuật.
Nhưng sau khi chết thêm vài lần, cô xác định rồi. Yến Khanh cái đồ khốn này đang chuyên môn nhắm vào mình!
Tướng anh chọn ulti giết người cực nhanh, gặp loại tướng "mỏng manh" như cô thì chỉ cần một combo là đủ.
Bị giết liên tục vài lần, Hạ Dư quyết định trốn hẳn trong trụ nhà mình. Ai ngờ đối phương lại xông thẳng vào, liều mạng chịu trụ bắn, chỉ để giết cô rồi còn ung dung bỏ đi với một chút máu còn sót lại.
Chó! Thật chó! Thù oán gì cơ chứ?!
Thấy Hạ Dư chết quá nhiều, Lâm Lê không đi push trụ nữa mà ở lại bảo vệ cô. Nhưng trớ trêu thay, Dụ Du lại chọn một tướng có kỹ năng choáng. Mỗi khi cô ta tung chiêu, Lâm Lê đứng im 1,5 giây, Yến Khanh lại ra tay giết Hạ Dư.
Nói chung không phải do kỹ năng game, mà do chiến thuật sai. Ai mà ngờ Yến Khanh lại rình rập giết cô mãi!
"Yến Khanh, tôi đâu có đắc tội anh chứ?"
Cuối cùng, sau lần chết thứ chín, Hạ Dư nghẹn giọng hỏi.
"Không có, game thôi mà, giải trí mà."
Yến Khanh miệng thì phủ nhận nhưng trong lòng cơn giận đã vơi đi chút ít.
Hạ Dư không nói gì, trong lòng thì gào thét: Giải trí cái đầu anh ấy! Nếu biết mình đã chọc trúng chỗ nào, nhất định phải chơi xỏ lại gấp đôi!
Đến khi nhìn thấy lần chết thứ mười trên màn hình, Hạ Dư lại nở nụ cười thánh mẫu. Trong đời có gì mà không thể mất đâu? Bình thản thôi.
Dụ Du thì chẳng để tâm mấy, chỉ một lòng phối hợp Yến Khanh, miễn sao được anh để mắt, đó chính là thành công.
Còn chuyện Yến Khanh nghĩ thế nào về Hạ Dư, không phải lúc này cô cần lo. Chỉ cần bản thân cố gắng leo lên cùng vạch xuất phát, đến lúc đó xử lý Hạ Dư cũng chưa muộn!
Dụ Du làm việc luôn có kế hoạch riêng, từ nhỏ đến lớn vẫn vậy và cô luôn đạt được điều mình muốn. Lần này cô cũng tin chắc như thế.
Một ván game kết thúc, cuối cùng cặp Yến Khanh – Dụ Du thắng.
"Rất lợi hại, chiến thuật nhắm mục tiêu là cách thường dùng trong thi đấu ESports."
Lâm Lê tuy hơi tiếc vì không bảo vệ được Hạ Dư nhưng vẫn tâm phục khẩu phục, còn khen đầu óc Yến Khanh.
Hạ Dư thì chẳng thấy đó là chiến thuật gì, đối phương rõ ràng là kiếm chuyện! Lần đầu gặp đã thấy anh đầy tính công kích rồi.
Nam chính bạch nguyệt quang cái gì chứ, hóa ra là bánh bao nhân mè đen, đen thui luôn!
"Là may mắn thôi." Yến Khanh nói xong, nhìn về phía Hạ Dư:
"Rất mong chờ mì trưa nay."
[Lâm Lê không tắt chế độ quan sát, nên tôi xem được toàn trận, Yến Khanh suốt ván chỉ chuyên "úp sọt" Hạ Dư thôi! Ác lắm... ]
[Chắc chắn là cố ý! Không biết rốt cuộc Yến Thiên Vương ghét Hạ Dư, hay kiểu tâm lý tiểu học sinh "thích trêu nghẹo" nữa. ]
[Tôi cũng muốn chơi game với họ! Tôi cũng muốn ngồi giữa hai anh đẹp trai!]
[Một trăm phần trăm là Yến Khanh có ý với Hạ Dư rồi. Tự dưng rủ chơi game, còn nhân cơ hội cá cược để ăn trưa chung. Mấy người không thấy sao? Vốn dĩ là hẹn hò đôi mà, cuối cùng biến thành bốn người!]
[Tôi cũng nghĩ thế! Nhìn biểu cảm vi tế của Yến Khanh khi Hạ Dư chọn Lâm Lê, rồi lúc cô ấy nói chuyện cùng Lâm Lê trong game... /đính kèm hình/đính kèm hình. ]...
Trong lúc dân mạng bàn tán, Hạ Dư đã vào bếp nấu mì.
Mì của cô chỉ đơn giản là nấu mì gói, cho bánh mì, gói gia vị, nhiều nhất bỏ thêm vài cọng rau xanh, mì chín là xong.
Trước đây cô cũng từng thử bỏ trứng hay tôm gì đó, đều thất bại cả.
Lòng trắng trứng nổi đầy bọt trắng, tôm thì sôi ra bọt đỏ... Nói nấu ăn thì chẳng đúng, giống như đang nấu thuốc của phù thủy hơn.
Mấy hướng dẫn trên mạng, cô học vài lần đều không hiểu, bản thân cũng chẳng có hứng thú nấu nướng, nên bỏ luôn.
Đã thua thì Yến Khanh bảo ăn mì, cô liền đi nấu, dù sao cũng chẳng mất công.
Lâm Lê thì ở cạnh định làm thêm món trứng chiên đơn giản, để khi Hạ Dư nấu xong mì thì trứng cũng xong, chứ làm món khác thì không kịp ăn cùng lúc.
Hạ Dư nghĩ, Lâm Lê nhìn ngoài thì xuề xòa, nhưng thật ra tính cách rất chu đáo.
Theo tính cách nhân vật của mình, lúc này Dụ Du lẽ ra nên chủ động vào giúp một tay, nhưng cô ta không muốn, chỉ muốn ngồi cạnh Yến Khanh mà thôi.
"Anh chơi giỏi thật đấy, tướng đó ulti rất khó thao tác."
Dụ Du chủ động bắt chuyện.
Yến Khanh lịch sự đáp:
"Kỹ năng của em cũng giỏi."
Nếu không có Dụ Du liên tục làm Lâm Lê đứng yên, thì anh cũng chẳng thể "xắt cà rốt" Hạ Dư dễ như thế.
Ánh mắt Yến Khanh lóe sáng, nhìn về phía nhà bếp.
Ngoài kia Hạ Dư và Lâm Lê không biết đang nói gì, càng lúc càng đứng gần nhau.
Yến Khanh liền đứng dậy:
"Tôi đi xem bọn họ làm đến đâu rồi."
Ngoài ý muốn cũng xảy ra ngay khoảnh khắc này.