Chương 36: Đã nhìn thấy rồi (1)

Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông

Cửu Thiên Phi Lưu 27-02-2026 21:15:40

Sáng hôm sau, Cố Thành Ngọc bị đánh thức bởi những âm thanh ồn ào bên ngoài. Hôm nay chính là ngày làm lễ tẩy tam cho hắn. Theo lời Cố lão gia nói hôm qua, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ đến giờ Thìn là có thể bắt đầu. Cố Thành Ngọc đã tỉnh, những không ai bế hắn ra ngoài. Hắn đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ. Trời đã bắt đầu sáng, nhưng ánh sáng vẫn còn mờ nhạt, chắc là chưa đến giờ. Ơ? Cố Thành Ngọc ngạc nhiên. Sao hắn lại nhìn rõ đến vậy? Mọi thứ trước mắt đều hiện lên rõ ràng, không còn mờ mịt như trước. Trước đây, thế giới trong mắt hắn luôn nhòe nhoẹt, giờ thì lại sáng rõ đến từng chi tiết. Khoan đã... Tối qua trong phòng hoàn toàn không có đèn, vậy mà hắn vẫn nhìn thấy được? Chẳng lẽ hắn có thể nhìn trong bóng tối? Phát hiện này khiến Cố Thành Ngọc vô cùng kinh ngạc! Hắn cẩn thận suy nghĩ lại. Có lẽ đây là tác dụng của linh tuyền. Lúc uống vào không thấy phản ứng gì đặc biệt, có thể do cơ thể sơ sinh chưa tích tụ tạp chất, nên không xảy ra hiện tượng bài trừ. Nhưng giờ thì linh tuyền dường như đã phát huy tác dụng, mang đến một thay đổi bất ngờ. Cố Thành Ngọc tin rằng linh tuyền chắc chắn còn nhiều công dụng khác, chỉ là cần thời gian để từ từ khám phá. Hơn nữa, có thể vì hắn đang là trẻ sơ sinh nên khả năng hấp thụ mới nhanh và hiệu quả đến thế. Đôi mắt đã có thể nhìn rõ, nên hắn không định nằm yên nữa. Trước hết, hắn quan sát cách bài trí trong phòng. Đây là một gian phòng nhỏ nằm phía trong nhà. Hắn đang nằm trên một chiếc giường đất kê sát tường. Ngẩng đầu lên, hắn thấy mái nhà lợp bằng những bó cỏ dày, bên dưới là các xà gỗ to, thô ráp. Mái trông có vẻ chắc chắn, nhưng hắn vẫn lo trời mưa sẽ bị dột. Qua đó, Cố Thành Ngọc càng thấm thía hơn sự nghèo khó của nhà họ Cố. Nhìn sang tường, có vẻ được xây bằng gạch đất. Sàn nhà phía trước cũng chỉ là nền đất nện, đơn sơ và mộc mạc. Bên trái giường là một khung cửa sổ bằng gỗ, dán giấy dầu thô ráp. Loại giấy này dày và cứng, khó xuyên sáng, nên nếu trời không mưa, ban ngày cửa sổ thường được mở để lấy ánh sáng. Cạnh giường là một chiếc tủ gỗ khá lớn. Tủ không được sơn, làm bằng loại gỗ thường, không có hoa văn hay chạm khắc, nhưng bề mặt đã được mài nhẵn, chứng tỏ người làm rất tỉ mỉ. Ở thời cổ đại, không có máy móc hiện đại, những đường vân mịn màng ấy đều phải được bào thủ công cẩn thận. Có lẽ trong tủ là nơi cất giữ quần áo hoặc những vật dụng quý giá, vì trên tủ có khóa rất chắc chắn. Cố Thành Ngọc nhớ lại tối qua, lúc Lữ Thị lấy tiền đồng, hắn còn nghe thấy tiếng mở khóa. Chắc chắn tiền bạc đều được cất trong đó. Quan sát xong căn phòng, Cố Thành Ngọc bắt đầu để ý đến những người xung quanh. Hắn nghiêng đầu, thấy hai người phụ nữ đang trò chuyện. Người nằm cạnh hắn trên giường, dựa vào đống chăn gối, chắc chắn là mẹ hắn — Lữ Thị. Khi nhìn kỹ, Cố Thành Ngọc không khỏi sửng sốt. Lữ Thị chừng ba mươi tuổi, mặc một chiếc áo giao lĩnh đã ngả màu vàng nhạt. Có lẽ mới sinh chưa lâu nên sắc mặt bà hơi nhợt nhạt. Nhưng điều khiến Cố Thành Ngọc ngạc nhiên không nằm ở đó. Ở một nơi thôn quê hẻo lánh như thế này, Lữ Thị lại đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Dù không trang điểm, bà vẫn toát lên vẻ đẹp tự nhiên, thanh tú. Cố Thành Ngọc từng gặp không ít mỹ nhân thời hiện đại, nhưng cũng phải thừa nhận rằng Lữ Thị là một đại mỹ nhân hiếm có. Mái tóc dài đen nhánh được búi hờ lên, cài bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, không hoa văn hay chạm trổ. Búi tóc hơi lỏng và có phần rối, chắc do nằm lâu trên giường nên không được chỉnh lại. Khuôn mặt bà nhỏ nhắn, hình trái xoan. Đôi lông mày cong cong như lá liễu, bên dưới là đôi mắt sáng long lanh như hoa đào. Chiếc mũi nhỏ nhắn, cao thẳng, kết hợp với đôi môi chúm chím hình trái tim. Từng đường nét trên gương mặt đều thanh tú, hài hòa, khi kết hợp lại càng tôn lên vẻ đẹp nổi bật của bà. Chỉ tiếc rằng, có lẽ vì ăn uống thiếu thốn lại thêm lao động nặng nhọc, sắc mặt của bà trở nên vàng vọt, làn da cũng sần sùi, nơi đuôi mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ. Những nếp nhăn ấy hiện rõ, khiến vẻ đẹp vốn có của bà giảm đi ít nhiều. Ở thời xưa, phụ nữ thường kết hôn rất sớm, tầm ba mươi tuổi đã được xem là bậc mẹ, bậc bà. Huống chi, nếu không đủ ăn đủ mặc, lại phải quán xuyến việc nhà, thậm chí còn ra đồng làm việc, thì dấu vết thời gian càng hằn rõ. Những người phụ nữ quê mùa lại càng ít khi chịu bỏ tiền mua son phấn để chăm chút bản thân.