Chương 11: Kiếp trước (1)

Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông

Cửu Thiên Phi Lưu 27-02-2026 21:14:16

Cố Thành Ngọc vốn là một đứa trẻ mồ côi ở thời hiện đại, bị người ta bỏ rơi trước cổng cô nhi viện mà không rõ lý do. Nàng luôn nghĩ chắc là vì nàng là con gái nên mới bị bỏ rơi như vậy. Mẹ viện trưởng đã đặt cho nàng một cái tên, họ lấy theo họ của bà còn tên thì lật đại từ điển rồi ghép lại. Nhưng dù sao nàng vẫn cảm thấy cái tên đó cũng khá hay. Khó khăn lắm nàng mới vượt qua được kỳ thi trung học cơ sở khi sống trong cô nhi viện, vừa học vừa làm để hoàn thành chương trình cấp ba và đại học. Cuộc sống ở cô nhi viện cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu không nhờ thành tích học tập khá tốt và cái miệng ngọt biết lấy lòng người, thì chưa chắc nàng đã học hết được cấp hai. Nàng học tốt các môn xã hội, nhưng lại kém các môn tự nhiên. Cuối cùng, nàng chọn học ngành Văn học Trung Quốc ở đại học, thành tích cũng không tệ. Ban đầu, nàng định ở lại trường làm nghiên cứu sinh. Thầy cô trong trường cũng khuyên nàng nên ở lại tiếp tục học, bởi rời trường đi làm thì thật đáng tiếc. Nhưng khổ nỗi, nàng không còn tiền, mà chi phí học lên tiếp không phải là con số nhỏ. Thầy giáo còn định cho nàng mượn tiền để thi cao học, nhưng Cố Thành Ngọc nghĩ thầy cũng chẳng khá giả gì. Thầy lại còn đam mê nghiên cứu văn học cổ, tốn kém không ít. Nàng không muốn mang nợ ân tình lớn như vậy. Tất nhiên, nàng cũng từng nghĩ đến những cách kiếm tiền nhanh chóng, nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được ranh giới đạo đức. Nàng muốn tìm một công việc liên quan đến ngành học của mình, nhưng ai ngờ tìm việc lại khó đến thế. Ngành học của nàng vốn không phải là ngành "hot", lại không có quan hệ, nên những công việc có liên quan thường có mức lương rất thấp. Sau khi trả tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt thì chẳng còn lại bao nhiêu. Còn những công việc lương cao thì lại không phù hợp với chuyên môn của nàng. Từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, nàng chỉ mong sau khi tốt nghiệp đại học có thể đi làm tích góp tiền, mua được một căn nhà nhỏ, dù là nhỏ xíu thôi, để có chỗ gọi là "tổ ấm" của riêng mình. Giá như ngày đó nàng không cố chấp chọn học ngành Văn học Trung Quốc, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Những năm đại học, ngoài làm gia sư, thời gian còn lại nàng đều dành cho việc học. Những kiến thức học được từ thầy cô, phần lớn là văn học cổ hoặc những thứ cao siêu, lại chẳng áp dụng được vào công việc thực tiễn. Một ngày nọ, trên đường về sau buổi phỏng vấn mệt mỏi, nàng đi ngang qua một khu chợ nhỏ bày đầy các sạp hàng. Tại một quầy mà ông chủ tuyên bố toàn bán đồ cổ, nàng nhìn thấy một miếng ngọc bội bị sứt mất một nửa. Ngọc bội có hình hoa sen, trên bề mặt đã xuất hiện nhiều vết rạn nứt. Không hiểu sao, nàng lại có cảm giác miếng ngọc này rất hợp với mình, thậm chí còn có chút cảm giác như nó vốn thuộc về nàng. Ông chủ sạp hàng nói miếng ngọc là đồ cổ, mặc dù đã vỡ nhưng vẫn đáng giá. Nếu Cố Thành Ngọc thật sự muốn mua, ông ta sẽ bán rẻ hơn một chút. Ông chủ ra giá hai nghìn, nhưng Cố Thành Ngọc trả xuống chỉ còn hai trăm. Dù vậy, nàng vẫn phải chịu ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của người bán hàng bên cạnh khi cầm miếng ngọc rời đi. Về đến nhà, nàng liền thử nhỏ máu lên miếng ngọc theo cách trong các tiểu thuyết nói đến. Không ngờ, cách này lại có hiệu quả thật. Nàng cảm nhận được bên trong miếng ngọc là một không gian, dù không thể bước vào, nhưng có thể dùng để chứa đồ. Không gian này khá rộng rãi, nhưng tiếc là không có đất trồng trọt như trong tiểu thuyết. Cố Thành Ngọc cảm thấy hơi thất vọng. Nếu giống trong tiểu thuyết, có thể trồng trọt thì tốt biết bao! Không gian trong truyện lúc nào cũng mạnh mẽ đến mức không tưởng. Nhưng dù sao thì nếu dùng không gian này để làm nghề buôn bán, kiểu như vận chuyển hàng hóa từ Nam ra Bắc, thì cũng ổn. Không mất chi phí vận chuyển, chẳng phải sẽ kiếm được rất nhiều tiền sao? Nghĩ vậy, nàng quyết định chờ tới khi tích góp được chút vốn sẽ thử làm. Thế nhưng, chưa kịp thực hiện kế hoạch, thì mạt thế ập đến...