"Vợ lão đại, đừng vội đi, vào đây nói chuyện chút." Lữ Thị cất tiếng gọi Phương Thị quay lại: "Mẹ, con vào ngay đây."
Phương Thị rụt rè vén rèm bước vào. Đến gian trong nhìn thấy Lữ Thị đang nằm trên giường đất, nàng cẩn thận hỏi: "Mẹ, có chuyện gì ạ?"
"Con dâu cả, mấy ngày nay con xuống ruộng cũng vất vả rồi. Con là người tốt, không gian xảo giống như em dâu con. Mấy hôm nay ta bảo vợ lão nhị lo việc trong nhà, con cứ nghỉ ngơi cho tử tế đi."
"Không vất vả đâu mẹ ạ, đây là việc con nên làm." Phương Thị nghe mẹ chồng hiếm khi khen mình được như vậy, cảm giác vừa bất ngờ vừa ngại ngùng. Nhưng vì nàng không giỏi ăn nói, chỉ biết liên tục xua tay.
Lữ Thị khẽ nhíu mày. Vợ lão đại này đúng là cái lọ bịt miệng, không nặn ra được lời nào. Khen nàng một câu mà cũng chẳng biết đón ý, khiến bà làm mẹ chồng cũng chẳng biết nói tiếp ra sao.
"Con dâu cả, mấy hôm nay ta bảo em dâu con nấu cơm, con đứng bên cạnh phụ giúp rồi trông chừng nó. Đừng để nó lén ăn vụng nữa. Nếu cứ để mặc, lương thực trong nhà chẳng mấy mà hết sạch. Hơn nữa con phải quản chặt vào đừng để nó lười biếng, cái thói lười của nó thật là không chịu nổi."
"Chuyện đó sao có thể được, mẹ yên tâm. Em dâu con chắc không dám đâu ạ." Phương Thị không dám tưởng tượng nổi, làm sao vợ lão nhị có gan lớn đến vậy. Còn chuyện lười biếng, nàng thật sự không quản nổi.
"Nó còn có gì là không dám? Ta thì chẳng yên tâm chút nào. Dù sao bảo con trông thì cứ trông. Việc múc bột từ kho giao cho con, ta bảo múc bao nhiêu thì múc bấy nhiêu. Lương thực phải tiết kiệm, cao lương với lúa mì vừa mới gieo còn phải đợi mấy tháng nữa mới thu hoạch được!" Lữ Thị thấy Phương Thị vẫn không hiểu ý, liền tỏ vẻ bực bội.
"Vâng, con biết rồi mẹ. Sáng nay cha bảo con làm thịt một con gà để mẹ bồi bổ. Nếu mẹ không có gì dặn thêm, con đi làm ngay đây ạ."
"Làm thịt gà?" Trong nhà chỉ có năm con gà, bốn con là gà mái đẻ, còn một con là gà trống. Gà trống không thể giết phải để làm giống, còn gà mái giết một con là mất một con Lữ Thị có chút luyến tiếc.
Nhưng nghĩ đến việc mình tuổi đã lớn, không ăn uống tử tế thì chẳng còn sức chăm con nhỏ. Bà không thể để đứa con trai út của mình bị đói được.
"Đi đi, tự tay con nấu canh gà phải nhớ cẩn thận trông lửa, đừng để cháy khét." Lữ Thị liếc nhìn Phương Thị một cái, không thể để con dâu lười nhác kia thừa cơ ăn vụng được.
"Vâng ạ!" Phương Thị vội vàng đáp lời rồi rời khỏi gian trong. Lữ Thị nhìn theo bóng nàng, trong lòng thầm nghĩ, tuy con dâu cả thật thà nhưng được cái nghe lời.
"Con trai ngoan của mẹ ơi, lần này mẹ phải giết cả gà mái đẻ để bồi bổ cho con. Mẹ nhất định sẽ nuôi con trắng trẻo, mập mạp."
Cố Thành Ngọc trong lòng hơi cảm động. Ở kiếp trước, nàng chưa từng cảm nhận được tình thân. Nhưng kiếp này, nàng có một người mẹ yêu thương nàng, còn có một người cha thương nàng hết mực.
Tình thương của họ, nàng cảm nhận được rõ ràng. Đợi đến khi lớn hơn, nàng nhất định phải nghĩ cách cải thiện cuộc sống gia đình, để họ được sống những ngày tháng tốt đẹp hơn.
Khi Cố Thành Ngọc đang đắm mình trong cảm giác ấm áp của tình mẫu tử, thì Cố Trường Thanh vén rèm bước vào.
"Bà nó, lần này vợ lão nhị đã bị dạy dỗ, coi như xong đi. Nếu lần sau nó còn dám đối xử với bà như vậy, ta nhất định đuổi nó về nhà mẹ đẻ!"
Cố Trường Thanh vừa nói vừa ngồi xuống mép giường, chọc ghẹo đứa bé trong lòng Lữ Thị. Cố Thành Ngọc lúc này vẫn chưa nhìn rõ mọi thứ, chỉ thấy một bóng dáng mờ mờ phía trên.
"Hồi đó, ta đã nói người này không phải loại tốt nhưng các người cứ khăng khăng muốn cưới nó về. Bây giờ thì rõ rồi chứ?"