"Đại Nha, ăn nhanh đi, lát nữa bà nội con mà thấy là đánh chết cả hai ta đấy! Trứng gà này ngon lắm, thơm thật đấy. Con mau thử một miếng đi!"
Nghe đến đây, Lữ Thị giận đến mức không kiềm được. Bà bước nhanh vào, thấy Hà Thị đang cầm đũa gắp một miếng trứng nhỏ định đút cho Đại Nha.
Lữ Thị làm sao mà nhịn nổi nữa? Đây là trời sắp sập rồi hay sao lại dám ngang nhiên ăn trộm trứng gà?
Bà sải bước tới, giật phăng đôi đũa khỏi tay Hà Thị, rồi không chút do dự, quất thẳng vào người nàng ta.
"Ăn! Ăn! Cái gì cũng dám nhét vào mồm! Thứ quý giá như trứng gà này mà cũng dám động tới à? Hay thật! Chồng còn chưa về, các người đã vội ăn trước rồi hả? Cái trứng gà bé tí thế này, các người cũng dám bòn rút? Nhìn xem, có nhà nào có con dâu tham ăn như ngươi không? Ngươi đúng là đồ phá gia chi tử! Để lão nhị về ta sẽ bảo nó nhìn cho kỹ xem mình cưới phải loại vợ gì! Chỉ biết ăn vụng chẳng lo cho chồng con, nhà này không chứa nổi loại đàn bà như ngươi!"
Hà Thị vội vàng xua tay thanh minh: "Mẹ, con nào dám! Con thấy Đại Nha thèm quá, nghĩ là con bé chưa từng được nếm trứng gà, nên chỉ bẻ một miếng nhỏ cho nó thôi, thật sự không dám ăn nhiều."
Hà Thị nói xong vẫn còn tiếc nuối nhìn miếng trứng rơi trên đất, tự thấy đau lòng vì chưa kịp ăn thì đã bị rơi phí mất.
Lữ Thị nghe vậy, lại quay sang Đại Nha: "Đại Nha, con nói xem, có phải con muốn trộm trứng không? Hả? Hay thật! Bình thường giả bộ ngoan ngoãn, lúc ta không ở đây lại dám ăn vụng. Đúng là giống mẹ con tâm địa xấu xa, giờ thì lộ đuôi cáo rồi. Để ta đánh chết con!"
Nói rồi, bà giơ đũa lên định quất vào Đại Nha. Cô bé vốn rụt rè giờ bị dọa đến phát khóc, nước mắt lưng tròng run rẩy lên tiếng: "Bà nội, con thật sự không dám ăn trộm trứng! Là thím hai gắp cho con, con chưa ăn mà! Thật đấy bà không tin thì ngửi miệng con đi, xem có mùi gì không."
Lữ Thị nghe vậy thì dừng lại, thử cúi đầu hít hít mấy lượt, đúng là không có mùi gì. Đại Nha bình thường chưa từng được ăn trứng, nếu vừa mới ăn xong thì trong miệng kiểu gì cũng còn chút mùi tanh. Nhưng Lữ Thị chưa kịp yên tâm thì lại nghĩ ra điều gì.
"Vợ lão nhị, để ta ngửi thử xem nào."
Hà Thị không ngờ tới chuyện này, vội vàng lên tiếng: "Mẹ, con nào dám ăn trộm trứng gà chứ? Thật sự không có!"
Tự nhiên kêu vậy chẳng khác nào đang cố che giấu điều gì, làm Lữ Thị càng thêm nghi ngờ, định bước tới kiểm tra.
Hà Thị càng thêm hoảng hốt, nhảy dựng lên: "Mẹ, chăn của con vẫn còn phơi ngoài sân! Trời sắp tối rồi con phải mang vào, nếu không cha bọn trẻ về mà thấy sẽ mắng con mất!"
Nói xong liền vội vàng định chạy trốn. Lữ Thị nghe vậy thì làm sao lại không hiểu được ý của nàng ta? Đây là đang tìm cách chuồn đi! Vợ lão nhị lười nhác bấy lâu, làm gì có chuyện đi phơi chăn? Ngay cả áo lót của mình cũng phải nhờ cháu gái giặt giúp, thì làm sao tự tay phơi chăn được? Nhất định là đã ăn trộm trứng, sợ bị phát hiện nên mới vội bỏ chạy.
Lữ Thị lập tức nhấc chân đuổi theo, nhưng bụng bà đã lớn, phản ứng chậm chạp. Chưa đi được mấy bước, chân bỗng trượt một cái cả, người ngã nhào ra đất. Tay bà cố với lấy giá gỗ bên cạnh để giữ thăng bằng, nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi bị ngã mạnh xuống nền. Một cơn đau nhói từ bụng truyền tới.
Vốn bà đã sắp đến kỳ sinh, giờ bị cú ngã này làm động thai nên thành sinh sớm hơn dự tính. Đại Nha đứng bên cạnh sợ đến mức ngây người, còn Hà Thị thì đã sớm chạy biến khỏi bếp.
Đúng lúc đó Cố lão đa và mấy người trong nhà đi làm đồng trở về. Thấy tình cảnh này, ông vội vàng bế Lữ Thị vào trong nhà rồi bảo lão nhị chạy ngay sang thôn bên mời bà đỡ Trương tới. Sau đó mọi chuyện diễn ra theo đúng trình tự sinh nở.
Vậy Cố Thành Ngọc làm sao mà biết rõ mọi chuyện như thế? Tất cả đều nhờ vào tài kể lể của Lữ Thị, cộng thêm khả năng suy luận và liên tưởng của nàng. Có lẽ mọi chuyện so với nàng đoán cũng không sai lệch là bao.
Trong chuyện này, bất kể Hà Thị có thực sự ăn trộm trứng hay không, thì việc bỏ chạy cũng đã đủ chứng minh là bị chột dạ. Cố Thành Ngọc khẽ giật giật khóe miệng. Đây chẳng phải là phiên bản "án mạng vì một quả trứng" sao?
Sinh con không phải là chuyện đổ máu à? Quả thực quá hợp rồi. Nhưng chỉ vì một quả trứng mà làm to chuyện thế này sao? Nghĩ đi nghĩ lại thì nàng cũng hiểu ra. Từ lời Lữ Thị kể, nàng biết mình đã xuyên không đến một gia đình nông dân nghèo khổ ở thời cổ đại. Cuộc sống trong nhà chật vật đến mức không đủ ăn, một quả trứng gà cũng được xem là thứ quý giá, chẳng phải người ta còn coi ăn trứng là "mở tiệc" hay sao?
Chỉ một chữ thôi,"nghèo"! Nghèo như vậy thì liệu nàng có thể lớn lên một cách bình an không? Hay là sẽ chết đói mất? Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy áp lực đè nặng trên vai. Xem ra, đến nơi này rồi cũng không thể sống cuộc đời nhàn nhã, mà phải tiếp tục đau đầu vì miếng cơm manh áo.