Dù sao đi nữa, đã xuyên không rồi thì cũng phải sống tiếp, chuyện ăn uống vẫn không thể bỏ được.
Thế là, dưới ánh mắt đầy "từ ái" của Lữ Thị, tiểu bao tử - Cố Thành Ngọc nhả bọt khí, không chút liêm sỉ mà ra sức làm nũng.
Ban đầu, đứa trẻ mới sinh ra, đỏ hỏn như con khỉ con, nhưng trong mắt Lữ Thị, đó chính là một chú khỉ con xinh xắn, đáng yêu nhất trần đời.
Còn Cố Thành Ngọc, lúc này đang thử kết nối với không gian tùy thân của mình. Cảm nhận được nó vẫn còn, nàng vui mừng đến mức ngoác miệng cười. Nhưng khi thử dùng ý thức để xâm nhập vào không gian, nàng phát hiện không thể nào vào được điều này khiến nàng không khỏi bồn chồn lo lắng.
Chuyện gì thế này? Trước khi xuyên không, nàng nhớ rõ ràng là không gian của mình đã có chút dao động, dường như nó không ổn định.
Dẫu trong lòng vẫn còn có chút bất an, nhưng việc không gian tùy thân vẫn đi theo mình đến đây đã là điều may mắn. Chỉ cần kiên nhẫn, chắc chắn sẽ có ngày mở ra được.
Hơn nữa, dù cuộc sống ở đây có khó khăn nhưng so với mạt thế thì vẫn tốt hơn rất nhiều, phải không? Cho dù không có không gian, nàng vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Tuy có thể không trở nên giàu sang phú quý, nhưng với kiến thức hiện đại mà nàng đang có thì một cuộc sống đủ đầy cũng không phải quá khó. Nghĩ như vậy, nàng tự nhủ lòng: "Đã đến đây rồi thì cứ an phận mà sống thôi."
Ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Cố Thành Ngọc đang nằm trong lòng mẹ, vừa bú sữa vừa phát ra những tiếng "hừm hừm" thỏa mãn.
Dù sao thì đã ăn rồi, cũng không thể để bụng đói được. Ngay cả việc không kiểm soát được tiểu tiện, đại tiện cũng không khiến nàng bận tâm. Dù sao hiện tại nàng cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh mà thôi!
Ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn chẳng phải đó chính là việc duy nhất cần làm lúc này sao?
Đột nhiên, giọng của Lữ Thị từ bên ngoài vang lên mang theo chút tức giận: "Lão già nhà ông, lần này ta suýt mất mạng vì chuyện sinh nở. Nếu không phải tại vợ lão nhị, ta có gặp phải nguy hiểm lớn như vậy không? Con dâu lão nhị đúng là đồ tâm địa đen tối! Từ lúc ta sinh đến giờ, nó còn chưa thèm bước vào xem ta một lần. Chẳng lẽ cứ để chuyện này qua là xong sao? Ta chịu khổ thế này chẳng lẽ còn phải chịu oan uổng sao?"
Ồ? Mẹ nàng định gây chuyện đấy à? Cố Thành Ngọc vội dựng tai lên lắng nghe.
Cố Trường Thanh đang ngồi trên ghế, lên tiếng trấn an: "Bà yên tâm, chuyện này nhất định phải để lão nhị cho một lời giải thích. Nó mà hiếu thuận với mẹ nó kiểu này sao? Vợ lão nhị kia, ăn thì giỏi, làm thì lười thì không nói làm gì. Lần này lại còn dám cãi bà. Gây ra chuyện như vậy tưởng lánh mặt là xong sao? Đúng là mơ mộng! Hừ! Bảo nó đưa con dâu về nhà mẹ đẻ đi, loại con dâu như thế, nhà ta không cần. Giờ ta sẽ gọi vợ chồng lão nhị tới, bà cứ nghỉ ngơi tránh để động khí. Trong tháng ở cữ cần giữ sức. Ta ra ngoài có gì thì cứ gọi ta. Ta sẽ nói chuyện với bọn chúng, bà ở trong phòng cũng nghe thử xem."
Cố Trường Thanh nói xong rời khỏi gian nhà.
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân vang lên ở gian ngoài.
"Ta gọi hai đứa tới là để nói về chuyện mẹ các con bị ngã, sinh non. Vợ lão nhị, ta nghe nói mẹ con bị ngã là vì con, đúng không?"
"Ôi trời! Oan uổng quá, cha ơi! Sao chuyện đó lại thành tại con được? Mẹ vào bếp, mà bếp là đất bùn, trên đó lại dính chút nước khi nấu nướng. Mẹ trượt chân ngã, chẳng phải là vì mẹ không cẩn thận sao? Cha, mẹ vẫn ổn chứ?" Hà Thị vội vàng biện bạch, rõ ràng nhận ra cha chồng đang định tính sổ. Nàng không thể gánh cái tội này được!