Rõ ràng là Trương Kỳ không tin, anh ta bật cười ha hả, còn giơ đồng hồ mấy trăm ngàn trên tay lên khoe: "Cô nhìn cho kỹ, bây giờ đã mười giờ tối rồi, còn hai tiếng nữa là hết hôm nay. Đây là lần đầu tiên cô đi lừa người nên không có kinh nghiệm à? Để anh dạy cho cô em nhé ha ha."
"Cô nên nói là, 3 đến 5 năm sau, như vậy thì sau này cô có chạy mất tôi cũng chẳng biết tìm ở đâu."
"Thế mà cô lại nói là hôm nay, hôm nay còn có hai tiếng nữa là qua ngày rồi, không phải cô đang chờ bị vả mặt đấy chứ?"
"Không có bản lĩnh thì nói không có bản lĩnh, giả vờ làm đại sư làm gì, mất mặt quá!"
[Buồn cười chết mất, lần đầu đi lừa người mà nghiệp vụ không vững!]
[Đề nghị streamer bắt tay hợp tác với công ty quỹ đầu tư, khách lỗ thì nói là "mệnh phá tài", lãi thì lấy hoa hồng gọi là "tiền hương khói". Chiến thuật đối xung đảm bảo thắng chắc, phố Wall nhìn thấy cũng phải gọi là nội gián!]
(Bình luận mỉa mai, ý nói nếu Tống Cẩm dùng khả năng "thần côn" của mình để hợp tác làm ăn, thì bất kể khách đầu tư lời hay lỗ cũng đều có cách giải thích để ăn tiền, kiểu gì cũng có lợi, không bao giờ thiệt. )
Trương Kỳ đang chính nghĩa lẫm liệt cùng cư dân mạng trong phần bình luận chế giễu ầm ĩ, thì điện thoại anh ta đột nhiên reo lên.
Tống Cẩm điềm nhiên nâng tách trà nhấp một ngụm, nói: "Hay là anh nghe điện thoại trước đi."
Trương Kỳ nhìn màn hình gọi đến là mẹ mình, chắc chắn lại gọi bảo đừng có chơi bời linh tinh, anh ta bèn ấn tắt máy luôn, không thèm để ý.
Anh ta tiếp tục nhìn vào màn hình, vừa định mở miệng tiếp tục dạy dỗ Tống Cẩm thì điện thoại lại vang lên như đoạt hồn.
Tống Cẩm vẫn giữ dáng vẻ ung dung như cũ: "Anh mà không nghe thì tài sản nhà anh thật sự sẽ chẳng liên quan gì đến anh nữa đâu."
Trương Kỳ chỉ vào Tống Cẩm trên màn hình: "Được, cô đợi đấy, tôi nghe luôn bây giờ, nếu không đúng như cô nói thì tôi sẽ cho người đóng cửa phòng livestream của cô!"
Nói rồi, anh ta bấm nút nhận cuộc gọi, một giọng phụ nữ trung niên vang lên từ điện thoại, giọng bà ta vô cùng gấp gáp: "Trương Kỳ! Mau lăn về đây cho mẹ, nhanh lên! Ông nội con vừa lên cơn nhồi máu cơ tim, tắt thở rồi, mau về chia tài sản, trễ là bị nhà chú con giành hết!"
"Đám anh em họ của con đều tới cả rồi, con mà chậm thêm chút nữa thì chỉ có nước hít gió Tây Bắc!"
Nói xong bà ta cúp máy luôn, rõ ràng bên đó đang rất bận.
Trương Kỳ ngơ ngác mất một phút mới hoàn hồn, anh ta nhìn Tống Cẩm, thần sắc đầy kinh ngạc: "Mẹ nó... Thật?"
Dù bị sốc, Trương Kỳ vẫn theo bản năng không tin nổi.