"Còn lý do chết thì cần phải nói nữa sao? Hôm đó cô vừa nói nhà họ Trương có người sắp chết, ông cụ liền mất. Mà ông cụ lại cầm tinh con hổ, mệnh Bạch Hổ, rõ ràng là bị cô nguyền rủa chết."
Nghe xong, mắt Tống Cẩm loé lên vẻ hiểu rõ, xem ra lão đạo sĩ buộc tóc, mặc đạo bào kia là hàng mua trên mạng.
Cô bật cười lạnh: "Đọc vài cuốn sách bói toán, học được mấy câu cửa miệng mà dám ra ngoài nhận đơn? Trường hợp khó giải quyết của ông cụ Trương mà ông cũng dám nhận? Tôi không biết nên nói ông gan to bằng trời hay ngu dốt nữa đây?"
Trên mặt Tống Chấn Đình thoáng hiện vẻ chột dạ. Quả thực lúc đó ông ta đã tìm mấy thầy phong thủy, nhưng ai nghe xong tình hình cũng không dám nhận, chỉ có lão đạo sĩ kia là nhận lời ngay khi ông ta gọi theo số điện thoại trên một tờ quảng cáo dán trên cột điện. Ban đầu ông ta còn tưởng người này có bản lĩnh thật sự. Nhưng giờ nghĩ lại, hình như đúng là có vấn đề thật.
Mà cho dù lão đạo sĩ kia có vấn đề đi nữa thì vẫn còn hơn Tống Cẩm - đứa con gái chưa đọc được mấy quyển sách chứ?
Ông ta quát lớn, chặn không cho Tống Cẩm làm khó lão đạo sĩ nữa: "Tống Cẩm, đừng có quậy phá nữa, mau lại đây quỳ xuống!"
"Đại sư không quen biết gì với mày, vô duyên vô cớ hại mày làm gì? Chẳng qua là mày ăn nói hồ đồ, lỡ miệng trù ẻo khiến ông cụ Trương mất mạng, vậy mà mày còn không nhận sai, không chịu xin lỗi! Cô nhi viện không dạy mày phải biết chịu trách nhiệm khi làm sai hả?"
"Cô nhi viện dạy tôi phải tôn trọng sự thật, lấy chân tướng làm đầu." Tống Cẩm nghiêm mặt đáp lại: "Ông cụ Trương rõ ràng mất vào giờ Tuất. Dương thọ ông cụ còn chưa hết, lúc lên cơn đau tim còn có thể cứu được, chính vì có người cố tình trì hoãn nên ông ấy mới chết. Ông cụ chết bất đắc kỳ tử!"
"Ông ấy bị con trai ruột của mình hại chết, dĩ nhiên oán khí sẽ nặng. Con giết cha là tội bất hiếu tày trời, một hơi nghẹn trong lòng hóa thành máu và nước mắt, trào ra sau khi chết. Vì vậy đương nhiên không thể nào khiêng cái quan tài này lên được!"
Ban đầu lão đạo sĩ còn chắc chắn mình đúng, nhưng nghe Tống Cẩm nói đâu ra đấy, lão cũng bắt đầu dao động. Dù gì thì lão cũng chỉ đọc được có hai quyển sách, chủ yếu là đi lừa tiền.
Nhưng nếu giờ tỏ ra mình là tay mơ, bị người khác phát hiện thì chắc chắn sẽ bị đuổi cổ ra ngoài. Lão không thể tin lời Tống Cẩm được, liền gân cổ lên cãi: "Cô gái nhỏ, cô nói cứ như thật ấy, làm sao cô biết thi thể ông cụ đã chảy huyết lệ? Làm sao cô biết con trai giết cha mình?"
"Tôi nghe nói cô là streamer huyền học, cô đừng có cái kiểu vì muốn câu view mà không từ thủ đoạn như thế! Chuyện tày đình thế này mà cô cũng dám bịa đặt hả?"