Một chiếc xe tải đâm vào một chiếc Cayenne, cả hai xe đều lao xuống vách núi bên cạnh.
Trong chiếc Cayenne bị đâm biến dạng, Cố Uyên ôm lấy trán đang chảy máu, cố gắng bò ra ngoài qua ô cửa kính vỡ.
Máu chảy vào mắt khiến tầm nhìn của anh trở nên đỏ ngầu và mờ mịt. Qua làn máu, anh thấy một bóng đen đang cười nham hiểm, bay ra từ thân thể tài xế xe tải, lao thẳng về phía anh.
Nhưng đúng vào lúc đó, Cố Uyên cảm thấy trước ngực nóng rực lên, như có ánh sáng vàng lóe lên, ngay sau đó, bóng đen quỷ dữ lao về phía anh lập tức tan biến không còn dấu vết.
Anh dùng tay áo vest lau máu dính trên mắt, cúi đầu mở túi áo vest ra nhìn, mới phát hiện bên trong là một nắm tro giấy đang yên lặng nằm đó.
Đám tro vẫn giữ hình dạng của một lá bùa tam giác, lúc này Cố Uyên mới chợt nhớ ra, lá bùa này là do cô gái tên Tống Cẩm tặng cho anh.
Vì thể chất đặc biệt của mình, nếu có gương hoặc trong một số môi trường đặc biệt, Cố Uyên có thể nhìn thấy những bóng ma luôn bám theo anh, rình rập cơ thể anh.
Trải qua nhiều chuyện, anh cũng không còn quá sợ ma quỷ nữa. Hơn nữa anh luôn mang bên mình vài món pháp khí trừ tà, nên bao nhiêu năm nay cũng coi như bình an vô sự.
Nhưng ngay vừa nãy, lúc vụ tai nạn xảy ra, những pháp khí anh mang theo lại không có chút phản ứng nào. Ngược lại chính lá bùa Tống Cẩm đưa lại phát huy tác dụng.
Vừa bò ra khỏi chiếc xe đã bị biến dạng, việc đầu tiên Cố Uyên làm là gọi 120 để cấp cứu cho hai tài xế đang không rõ sống chết.
Ngay sau đó, anh lập tức gọi điện cho Cố Ngôn Phi, hỏi xin số liên lạc của Tống Cẩm.
Cố Ngôn Phi vẫn còn lải nhải không ngừng, nói rằng Tống Cẩm đã chặn anh ta rồi, hoàn toàn không liên lạc được, giờ nhà họ Tống đang loạn cả lên, mà người khơi mào mọi chuyện là Tống Cẩm thì lại không thấy đâu cả...
Nhưng anh ta còn chưa nói xong, Cố Uyên đã dứt khoát cúp máy.
Anh không định nhúng tay vào chuyện của nhà họ Tống, chỉ có tên ngốc Cố Ngôn Phi mới bị Tống Tuyết xoay như chong chóng.
Cúp máy xong, Cố Uyên chỉ buồn phiền vì đứa cháu ngu ngốc ấy đúng một giây, rồi lập tức gọi ngay cho Tống Cẩm.
-
Tống Cẩm vừa kết thúc buổi livestream thì điện thoại cô đổ chuông.
Là số từ thủ đô gọi đến, Tống Cẩm liếc nhìn màn hình, đoán ngay được ai gọi. Dù sao người cô quen đến từ thủ đô cũng chỉ có một người đó thôi.
Cô nhấn nút nghe máy, cười hỏi, giọng như thể đã biết trước mọi chuyện: "Cố tổng? Anh vẫn còn sống à?"
Cả người Cố Uyên đầy thương tích, anh đang đứng bên đường núi quanh co, giọng còn trầm hơn cả màn đêm: "Cô Tống, hôm nay cảm ơn cô vì lá bùa."
Tống Cẩm mỉm cười nhẹ: "Vậy nên Cố tổng gọi điện chỉ để nói câu cảm ơn thôi sao?"
"Mấy ngày nay nhà họ Cố đã mời tất cả các cao nhân nổi tiếng ở Nam Thành và vùng lân cận đến. Tôi gọi cuộc điện thoại này là để đặc biệt mời cô Tống ngày mai đến nhà họ Cố một chuyến."
"Không biết cô Tống có muốn nhận đơn này không?"
Tất nhiên Tống Cẩm muốn nhận rồi. Đây là khách hàng lớn, đơn hàng béo bở, cô đã bắt đầu chuẩn bị từ hôm qua rồi.
Hơn nữa, về vấn đề thể chất của Cố Uyên, ngoài cô ra thì không ai giải được.
Cô lập tức gật đầu đồng ý: "Cố tổng hào phóng như vậy, sao tôi từ chối tiền được? Tất nhiên là nhận rồi."
"Được, vậy ngày mai tôi đợi cô Tống ghé thăm."
Nói xong, Cố Uyên cúp máy, gọi cho trợ lý của mình yêu cầu điều tra lý lịch của Tống Cẩm, sau đó mới quay lại xử lý vụ tai nạn.
Bên này, sau khi Tống Cẩm cúp máy, cô vội vàng lấy những món đồ mua ban ngày ra, lần lượt bày lên bàn.
Ba chiếc vòng ngọc có chất ngọc khá ổn, không phải loại quá quý, nhưng được nuôi dưỡng trong đạo quán nên mang theo linh khí.
Tống Cẩm ngồi xếp bằng dưới sàn, lấy ra dao khắc nhỏ, đeo kính lúp, cẩn thận cầm lấy từng chiếc vòng rồi bắt đầu khắc họa từng chút một.