"Con nhỏ đó chưa ở căn phòng đó ngày nào cả, vốn đã là của con rồi, nó ở chỗ khác cũng được. Hơn nữa giờ nó có lông có cánh rồi, chẳng thèm về nhà nữa, con không cần phí sức lo cho nó!"
Nói xong, Tần Tuệ bước nhanh lại phía Tống Cẩm, túm lấy tay cô, vừa kéo vừa đẩy cô đi về phía linh cữu: "Mày đi theo tao, mau lại đây quỳ xuống lạy ngay cho tao!"
Tống Cẩm gạt tay bà ta ra, cứng rắn từ chối: "Ông cụ Trương mất đúng là điều đáng tiếc. Tôi là người nhỏ tuổi, đến thắp ba nén nhang tỏ lòng thành cũng được, nhưng bắt tôi quỳ, ông ấy không gánh nổi đâu."
Tống Cẩm nói dứt câu, cả nhà Trương Kỳ sững sờ nhìn cô gái trẻ vừa buông lời ngông cuồng, ngơ ngác đơ ra như tượng.
Nhưng Tống Chấn Đình thì lại lập tức lao tới, vung tay tát thẳng một cái: "Con nhỏ hỗn láo, mày vừa nói cái gì đấy?"
"Mau quỳ xuống xin lỗi cho tao, đến khi khiêng được quan tài của ông cụ lên, mày mới được đứng dậy!"
Tống Cẩm bị tát bất ngờ không kịp phản ứng, cô quay đầu lại, ánh mắt căm hận nhìn Tống Chấn Đình nhưng vẫn không chịu quỳ, giọng lạnh lùng: "Tống Chấn Đình, cái tát này, tôi nhớ kỹ. Từ nay trở đi, Tống Cẩm tôi và nhà họ Tống các người không còn bất cứ quan hệ gì nữa!"
"Nhà họ Tống sắp gặp kiếp nạn lớn, tôi đợi tới lúc các người phải quỳ xuống cầu xin tôi!"
Vừa bước vào cô đã thấy khí đen dày đặc phủ đầy người nhà họ Tống, lúc ấy cô còn nghĩ nhà này tự làm tự chịu, không cần cô ra tay, họ cũng đã tự mình hại mình tới chết.
Vốn dĩ cô còn lo họ sẽ bám lấy cô, bắt cô giúp giải hạn. Giờ thì hay rồi, cắt đứt quan hệ sạch sẽ, nhà họ Tống có ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô nữa.
Thấy trên mặt Tống Cẩm hằn rõ năm dấu tay đỏ ửng, trong mắt Tống Tuyết thoáng qua vẻ đắc ý. Còn Cố Ngôn Phi thì lại sửng sốt, trong đáy mắt thậm chí còn có chút áy náy.
Ba mẹ Trương Kỳ cũng không còn tâm trí để trách Tống Cẩm bất kính nữa, vội vàng bước tới chắn trước mặt Tống Chấn Đình, túm lấy cánh tay ông ta đang giơ lên lần nữa: "Lão Tống, thôi thôi, con nít mà, có chuyện gì từ từ nói!"
Mẹ Trương Kỳ - Tôn Dao kéo Tống Cẩm tránh sang bên cạnh, nói phụ hoạ: "Đúng rồi, con bé vẫn còn là con nít, chúng tôi cũng không trách móc gì đâu. Con bé là con gái, khuôn mặt con gái quan trọng biết bao, xinh thế này, lỡ để lại sẹo thì biết làm sao?"
Trương Kỳ đứng bên cạnh không biết mình nên đứng ra che chở Tống Cẩm hay nên dứt khoát bỏ đá xuống giếng. Lưỡng lự mãi, anh ta chỉ đành quay người, đứng sát vào tường, giả vờ như không thấy gì.