Nhìn ra gì Tống Cẩm liền chỉ ra cái đó, rồi nói cần sửa đổi ra sao. Dư tổng lập tức bảo con trai cầm sổ ghi chép theo sau.
Sau khi chỉnh sửa xong bố cục biệt thự, Tống Cẩm mới ngồi xuống ghế sô pha, lấy từ túi nhỏ đeo bên mình ra một nắm đồng xu.
Trước mặt mọi người, cô dùng bút lông chấm chu sa, viết vẽ lên từng đồng, rồi dùng sợi dây đỏ xâu chúng lại thành hình bông mai, tạo thành một trang sức tiền xu hình hoa mai.
Cô đưa hoa mai trong tay cho Dư tổng, nói: "Về chuyện xây thêm tầng, thật ra ngài không cần xây hẳn 2 tầng đâu, chỉ cần dựng một tháp gỗ trên mái, sao cho cao bằng nóc nhà bên kia, không cao cũng không thấp hơn là được."
"Cái này là ấn hoa mai trấn trạch, trừ tà hóa sát. Đợi tháp gỗ dựng xong, treo món này lên vị trí cao nhất là được."
"Sau đó xây thêm một bức bình phong dài 5m3, cao 1m2 ở phía tây đài phun nước, giữ gió tụ khí, nước chảy vào nhà sẽ sinh tài lộc. Làm như vậy thì sát khí sẽ được hóa giải, vận khí cũng sẽ đổi chiều."
Dư tổng càng nghe càng cảm thấy Tống Cẩm quá chuyên nghiệp, ông như đã thấy trước cảnh nhà mình đổi vận, phấn khởi không thôi.
"Tiểu Cẩm quả là chuyên gia, bác nghe mà thấy rõ khí chất của một đại sư. Nhà họ Tống đúng là mắt mù, lại tưởng gà rừng là phượng hoàng, nâng niu con nuôi như báu vật, lại đuổi phượng hoàng thật ra khỏi nhà, họ có gặp xui xẻo cũng đáng đời."
"Tiểu Cẩm à, thằng nhóc Dật Minh nhà bác không hiểu chuyện, bị Tống Tuyết mê hoặc nên mới đắc tội với cháu, cháu cần gì cứ nói nhé. Lát nữa bác sẽ đánh nó một trận, bảo nó xin lỗi cháu, cháu đừng trách nó nhé."
"Sau này nhà họ Dư có khi còn phải nhờ cậy cháu nhiều, Tiểu Cẩm đừng giữ khoảng cách với nhà bác làm gì."
Dư Dật Minh định phản bác nhưng lại bị ánh mắt giết người của ba mình ép phải nuốt lại. Anh ta nén lại nửa ngày, thấy Tống Cẩm đã nhận chuyển khoản và chuẩn bị rời đi, liền cuống lên nói: "Ờm, Tống... đại sư, chuyện tôi hay gặp ác mộng... cô vẫn chưa nói phải giải quyết thế nào mà."
"Chẳng lẽ sau khi hóa giải được Bạch Hổ sát thì tôi sẽ hết gặp ác mộng, cơ thể cũng sẽ khá lên sao?"
Tống Cẩm ngước mắt nhìn anh ta: "Chẳng phải anh nói mình khỏe lắm sao? Còn bảo tôi nói nhảm kia mà?"
Dư tổng vừa nghe liền biết Tống Cẩm đang cố tình làm khó, vội chuyển thêm một khoản tiền nữa, sau đó kéo Dư Dật Minh lại: "Con mau xin lỗi Tiểu Cẩm đi, nếu con bé mặc kệ con thì lúc con chết không ai biết đâu."
Tuy Dư Dật Minh vẫn không cam lòng cúi đầu trước Tống Cẩm, nhưng thái độ xin lỗi vẫn rất chân thành: "Không phải chúng tôi cố ý không tin cô, là do Tống Tuyết nói cô từ quê lên, chẳng biết gì cả, vừa tới đã muốn cướp hết mọi thứ của cô ấy, nên chúng tôi mới muốn bênh vực cô ấy."
"Tống Cẩm, tôi xin lỗi, trước đây tôi đã hiểu lầm cô. Nếu cô thật sự có thể giúp tôi, tôi hứa sau này sẽ không bao giờ dây dưa gì với Tống Tuyết nữa."
Tất nhiên Tống Cẩm biết đám thiếu gia con nhà giàu này đều nghe theo lệnh của Cố Ngôn Phi. Cố Ngôn Phi cưng chiều Tống Tuyết, muốn bênh vực cô ta, tất nhiên mấy người còn lại thân là đàn em cũng sẽ như vậy.
Cô cũng không thực sự giận, giờ thấy Dư Dật Minh và Trương Kỳ đều ngoan ngoãn nhận lỗi, cô cũng không làm khó họ nữa.
Cô bảo Dư Dật Minh đứng yên, rồi lấy từ trong túi ra một lá bùa an thần, đi tới gần anh ta, nhẹ nhàng dán lá bùa lên trán Dư Dật Minh.
Sau đó Tống Cẩm chụm hai ngón tay lại đặt bên môi, miệng lẩm nhẩm đọc chú: "Trời quang đất lặng, nhật nguyệt sáng soi. Tà khí tan biến, bảo hộ bình an. Cấp cấp như luật lệnh!"
Vừa dứt chữ "lệnh", lá bùa trên trán Dư Dật Minh lập tức bốc cháy, hóa thành tro bay lên không trung.
Dư Dật Minh tròn mắt kinh ngạc, vội đưa tay sờ lên trán, miệng lẩm bẩm: "Thật thần kỳ, tôi không thấy nóng chút nào, ngược lại còn thấy mát lạnh, cứ như đỉnh đầu được thông gió, đầu óc tỉnh táo hẳn ra."