Chương 31

Huyền Học Đại Lão, Livestream Đoán Mệnh Gây Bão

undefined 17-03-2026 18:46:44

Tống Cẩm không thấy đáng thương chút nào. Vì tranh giành tài sản mà dám trơ mắt nhìn ba ruột mình chết, loại con như vậy còn thua cả súc vật. Cô nhìn Trương Nghĩa Ổn, lạnh lùng nói: "Trương Nghĩa Ổn, oán khí của ông cụ vẫn chưa tan, sau này nhất định sẽ không buông tha cho ông." "Nếu ông muốn ông cụ yên tâm ra đi thì hãy quỳ trước mộ nhận tội, mỗi ngày quỳ đủ ba canh giờ, liên tục bảy ngày. Nếu qua thất đầu mà ông cụ không tìm ông nữa, có nghĩa là ông cụ đã tha thứ cho ông." "Nếu ông không thành tâm, đến khi hồn ông cụ về tìm ông vào thất đầu, tôi sẽ không ngăn cản." Lúc này Trương Nghĩa Thiêm đã hoàn toàn tin rằng chính anh trai mình đã hại chết ông cụ. Ông ta tức giận đến mức vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt anh trai, hai nhà lao vào ẩu đả ngay trước mộ. Tống Cẩm không quan tâm, một mình ung dung xuống núi, trở lại nhà họ Trương, dù sao thù lao của cô vẫn chưa thanh toán xong. Trong ngôi nhà cổ, người hai nhà Cố và Tống vẫn còn ngồi đợi trong phòng khách, chưa ai rời đi. Sau khi ông cụ được chôn cất, giữa ba nhà Cố, Tống, Trương vẫn còn vài chuyện làm ăn cần xử lý. Khi Tống Cẩm bước vào, Tần Tuệ đang ôm Tống Tuyết an ủi. Tuy hai người không phải mẹ con ruột, nhưng trông còn thân thiết hơn cả mẹ con ruột. Tống Cẩm chẳng buồn liếc mắt nhìn bọn họ lấy một cái, cô đi thẳng đến chỗ Cố Uyên đang ngồi một mình, vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi là người có thù tất báo, có ơn sẽ trả. Hôm nay Cố tổng đã đứng ra làm chứng giúp tôi, để tôi có thể giành được một món pháp khí, nên tôi đặc biệt đến tìm anh, tặng anh một quẻ." Nói xong, cô rút ra một lá bùa đã được gấp gọn, đưa qua: "Quanh người Cố tổng đầy hắc khí, mấy hôm tới phải cẩn thận hơn, đây là bùa trấn hồn, lúc nguy cấp có thể cứu mạng anh." "Nhưng trong đêm rằm tháng 7 sau ba ngày nữa, anh sẽ gặp kiếp nạn sinh tử, Cố tổng nên sớm chuẩn bị thì hơn." Nói xong, Tống Cẩm quay người định rời đi, nhưng Cố Ngôn Phi bỗng lên tiếng gọi cô lại: "Tống Cẩm, cô vừa đưa cho chú tôi cái gì đó? Cô định hãm hại chú tôi đúng không?" Tống Cẩm đang định mở miệng phản bác thì Cố Uyên đột ngột đứng dậy: "Cố Ngôn Phi, im miệng!" Nói rồi, anh bước đến trước mặt Tống Cẩm, gật đầu nhẹ: "Cô Tống đã nghĩ cho tôi đến vậy, tấm lòng này tôi ghi nhận." Sau đó anh gọi Cố Ngôn Phi lại: "Ngôn Phi, cậu có thông tin liên lạc của cô Tống đúng không? Xem quẻ không thể không trả tiền, cậu chuyển 10 vạn cho cô Tống, coi như tiền xem quẻ." Cố Ngôn Phi đầy bất mãn mở điện thoại ra để chuyển khoản, ai ngờ phát hiện Tống Cẩm đã chặn anh ta rồi. Cố Uyên muốn trả tiền xem quẻ cho cô, nhưng lại không muốn trực tiếp xin thông tin liên lạc từ cô, mà đẩy cho hậu bối làm việc đó, rõ ràng là không tin cô chút nào. Tống Cẩm bật cười tự giễu, cô cũng thật là. Sống lại một đời mà vẫn hay lo chuyện bao đồng như vậy! Cô phất tay: "Không cần gửi tiền xem quẻ, coi như tôi cảm ơn Cố tổng đã đứng ra làm chứng, chỉ là món quà nhỏ thôi." Thấy cô định rời đi, Tống Chấn Đình vội bước tới kéo cô lại, cau mày hỏi: "Tao hỏi mày, mày xin lỗi người nhà họ Trương chưa?" "Hôm nay mày làm loạn linh đường của ông cụ Trương như vậy, sau này nhà họ Tống còn mặt mũi nào làm ăn với nhà họ Trương nữa hả?" Tống Cẩm vốn không muốn gây căng thẳng thêm, nhưng nhà họ Tống thật sự rất quá đáng, vậy cô sẽ khiến cho họ tức hơn nữa. Cô ngẩng đầu, cười ngọt ngào: "Tống tổng, sau này ông sẽ không còn cơ hội làm ăn với nhà họ Trương nữa đâu. Nhà họ Tống sắp phá sản rồi, không đủ tư cách để làm ăn với người khác." Tần Tuệ lập tức lao tới: "Mày nói bậy cái gì đó! Nhanh nhổ nước bọt đi! Phi, miệng mồm xui xẻo!" Tống Cẩm lạnh lùng nhìn bà ta: "Bà cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Miệng ai mới xui xẻo, còn chưa biết được đâu." Tống Tuyết khóc lóc đi đến: "Em gái, chị biết em hận chị, nhưng em cũng không nên nguyền rủa ba mẹ như vậy... Dù sao ba mẹ cũng đã sinh và nuôi nấng em, nào có dễ dàng gì..."