Chương 41

Huyền Học Đại Lão, Livestream Đoán Mệnh Gây Bão

undefined 17-03-2026 18:46:43

"Tôi thấy mùng 6 tháng sau là ngày lành, bụng này cũng không thể để lâu, kết hôn càng sớm càng tốt, cậu thấy đúng không?" Cố Uyên ngồi trên ghế sô pha trong phòng chờ, mắt cũng chẳng buồn ngước lên, giọng trầm thấp, thái độ lạnh nhạt như đang bàn công chuyện: "Tống Tuyết có mang thai với Ngôn Phi hay không còn chưa chắc, sau khi siêu âm xong còn phải làm thêm xét nghiệm nước ối mới xác định được." "Nếu đúng là con của Ngôn Phi, chắc chắn nhà họ Cố chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, Tống tổng không cần lo lắng." Đúng lúc đang nói chuyện, một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào, trong tay cầm mấy tờ kết quả xét nghiệm. Cùng lúc đó, Tống Tuyết cũng bước theo sau, sắc mặt trắng bệch. Tống Tuyết rưng rưng nước mắt nhìn Cố Ngôn Phi, anh ta vội vàng bước tới đỡ bạn gái ngồi xuống, ôm vào lòng dỗ dành. Tần Tuệ sốt ruột lao lên: "Bác sĩ, con gái tôi có thai thật hả? Bao nhiêu tháng rồi?" Nữ bác sĩ đẩy gọng kính, cau mày: "Nói thật, trường hợp này chúng tôi cũng mới gặp lần đầu." "Dựa theo kết quả siêu âm, cô Tống Tuyết đúng là đang mang thai, hình dạng thai nhi đã rất rõ ràng." "Thậm chí còn thấy em bé cử động, nhưng... lại không có tim thai." "Điều kỳ lạ nhất là kết quả xét nghiệm máu lại cho thấy cô Tống Tuyết không có biểu hiện gì của việc mang thai, chẳng hạn như nồng độ progesterone tăng. Chỉ là có hơi thiếu máu nhẹ." Càng nói, vẻ mặt bác sĩ càng khó xử: "Chúng tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần, kết quả vẫn vậy. Chúng tôi cũng không rõ là chuyện gì, vẫn khuyên mọi người nên đến bệnh viện lớn hơn để kiểm tra thêm." Tống Tuyết cúi gằm mặt, không nói một lời, người hơi run rẩy. Cố Uyên liếc nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô ta, rồi đứng dậy, đi thẳng ra ngoài: "Đứa bé trong bụng cô Tống, xem ra không cần nhà họ Cố chúng tôi chịu trách nhiệm rồi." "Ngôn Phi, cậu theo tôi về." Cố Ngôn Phi bất ngờ níu lấy tay Cố Uyên, cầu khẩn: "Chú, chú không thể bỏ mặc được, chú giúp tụi cháu đi mà, đưa Tuyết Nhi đến bệnh viện lớn hơn kiểm tra lại lần nữa." Cố Uyên nhìn anh ta, ánh mắt đầy thất vọng, giọng trầm hẳn xuống: "Cậu muốn đổi bệnh viện kiểm tra, muốn chịu trách nhiệm đến cùng, nhưng cô Tống chưa chắc đã muốn kiểm tra tiếp. Cậu đã hỏi qua ý cô ta chưa?" Cố Ngôn Phi vội quay đầu nhìn, Tống Tuyết lại né tránh ánh mắt của anh ta. Mắt cô ta đỏ hoe, vẻ mặt vô cùng đau khổ: "Ngôn Phi, em không muốn kiểm tra nữa đâu... Bác sĩ đã nói rồi, đứa bé không có tim thai, giữ lại cũng không được... Xin lỗi anh." Cuối cùng Cố Ngôn Phi vẫn đi theo Cố Uyên rời khỏi bệnh viện. Lúc đi, Tống Tuyết lặng lẽ đi theo sau họ, trông như đang khóc rất đau lòng. Nhưng trong mắt Cố Uyên, sự sợ hãi và lo lắng trên gương mặt Tống Tuyết còn nhiều hơn cả nỗi đau buồn. Đứa con này chắc chắn có vấn đề. Không hiểu sao khi nhìn Tống Tuyết như vậy, trong đầu Cố Uyên lại hiện lên hình ảnh của Tống Cẩm. Chỉ xét về vẻ ngoài, thật ra Tống Cẩm xinh đẹp hơn Tống Tuyết, đặc biệt là khi cô đưa cho anh lá bùa trừ tà, ánh mắt lúc ấy như nhìn thấu mọi thứ, bình thản đến khó quên. Anh nhớ lại trước khi đi, Tống Cẩm đã nói Tống Tuyết mang thai, vì để chắc chắn, anh mới đưa Tống Tuyết đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả không ngờ lại đúng như lời Tống Cẩm nói. Chẳng lẽ Tống Cẩm thực sự biết gì đó? Nghĩ đến đây, Cố Uyên lại nhìn sang Cố Ngôn Phi đang đầy đau lòng đứng cạnh mình, chỉ cảm thấy mạch máu trên trán muốn nổ tung. Sao nhà họ Cố lại sinh ra một đứa ngu ngốc thế này! Cố Ngôn Phi không biết Tống Tuyết đã cho thằng cháu nhà mình uống bùa mê thuốc lú gì, vừa si tình vừa đần độn. Cố Uyên nghĩ, có lẽ sau rằm tháng 7, vẫn phải tìm cơ hội gặp lại Tống Cẩm một lần nữa. Đạo trưởng nói rằng rằm tháng 7 năm nay là cửa ải sinh tử của anh, nếu không phải như vậy thì anh cũng đã chẳng buông bỏ hết mọi công việc để đến Nam Thành. Lúc này, những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa. Làm theo lời dặn của đạo trưởng, tìm được cơ duyên giúp anh vượt qua kiếp nạn này ở Nam Thành mới là việc cấp bách nhất hiện tại.