Tuy anh ta không tốt lành gì, nhưng chưa bao giờ đánh phụ nữ. Nhìn cái tát đỏ rực trên mặt Tống Cẩm, anh ta cũng thấy đau thay, trong lòng không khỏi sinh chút thương cảm.
Tống Chấn Đình bị cản lại, vẫn giận dữ tức tối, chỉ tay về phía Tống Cẩm đang bị Tôn Dao kéo sang một bên, quát lớn: "Mày cút qua đây, lập tức quỳ xuống xin lỗi ông cụ ngay, nếu không mày không yên với tao đâu!"
Tống Cẩm lạnh lùng nhìn ông ta, hỏi lại: "Ai nói với ông tôi quỳ xuống xin lỗi thì sẽ khiêng quan tài của ông cụ lên được?"
Tống Chấn Đình không trả lời, giọng càng thêm gắt gỏng: "Đó không phải chuyện mày nên hỏi! Bảo mày quỳ thì quỳ đi, mấy ngày không gặp mà mày học được cái thói cãi lại rồi hả?"
"Mày còn dám cãi, xem tao có đánh chết mày không!"
"Đánh chết mày rồi, coi như tao chưa từng có đứa con gái như mày!"
Tống Cẩm bật cười lạnh: "Giờ tôi còn sống sờ sờ ra đây, chẳng phải các người vẫn xem như không có đứa con gái này sao?"
"Tôi chết hay không, có gì khác biệt?"
"Tôi chỉ hỏi một câu, ai là người nói tôi phải quỳ xuống xin lỗi?"
Tôn Dao lúng túng đưa tay chỉ sang phía bên kia quan tài, nơi có một lão đạo sĩ mặc đạo bào vàng, tay cầm thanh kiếm thất tinh đính tiền đồng: "Sáng nay ông cụ Trương làm lễ xuất quan, chuẩn bị hạ táng, nhưng không hiểu sao mấy người khiêng đều không nhấc nổi quan tài. Ba con mới giúp chúng ta tìm một cao nhân, chính vị kia nói rằng ông cụ bị người khác nguyền rủa chết, trong lòng còn oán khí nên không chịu nhập đất."
"Vị đó bảo người nào khiến ông cụ tức giận thì phải đến quỳ xuống xin lỗi, còn phải quỳ đủ 49 tiếng..."
Lão đạo sĩ kia vuốt vuốt chòm râu, nhìn về phía Tống Cẩm, cằm hơi hếch lên: "Cô bé, chính cô là người đã nguyền rủa khiến ông cụ Trương chết à?"
"Không phải bần đạo cố tình làm khó cô gái nhỏ như cô, nhưng đến giờ ông cụ Trương vẫn còn oán khí, không chịu rời đi. Cô buộc phải xin lỗi để ông ấy giải tỏa oán hận. Người chết còn dư oán khí trong thân thể thì sẽ hoá thành xác cứng, đương nhiên không thể khiêng nổi quan tài."
"Chỉ cần ông ấy trút được oán khí cuối cùng, quan tài sẽ nhẹ đi."
Tống Cẩm khịt mũi đầy khinh bỉ, bước lên phía trước, chất vấn: "Ông cụ qua đời khi nào? Chết vì lý do gì? Bị nguyền rủa chết, hay chết bất đắc kỳ tử?"
Lão đạo sĩ chớp mắt suy nghĩ một lúc, rồi dựa vào thông tin đã ghi sẵn trong bài văn tế, đáp: "Ông cụ Trương chết cách đây ba ngày, vào giờ Hợi ngày mùng 8 tháng 7."