Vừa về đến nhà không lâu, điện thoại cô rung lên.
Lão Hình đồn cảnh sát Nam Thành: [Cô Tống, chúng tôi đã đến khu vực trong núi rồi, nhưng nơi có nước ở đây rất nhiều, cô có thể cung cấp vị trí chính xác hơn không?]
Tống Cẩm lập tức nhớ ra, đây là viên cảnh sát lớn tuổi đã kết bạn WeChat với cô hồi sáng. Xem ra họ thật sự đã lên núi tìm hung thủ rồi.
Cô quay đầu nhìn sắc trời, lúc này chỉ vừa chạng vạng tối, mặt trời vừa khuất sau núi, thời gian rất thích hợp.
Cẩm Nguyệt: [Tôi cần ảnh và ngày sinh của hung thủ, nếu có thông tin nào khác thì gửi luôn giúp tôi, càng chi tiết càng tốt. ]
Trước khi vụ án được khép lại, đa phần thông tin trong hồ sơ là tuyệt mật, không thể tùy tiện cung cấp ra ngoài. Lão Hình chỉ có thể chuyển tiếp một lệnh truy nã từ vài năm trước cho Tống Cẩm, cũng là những gì ông có thể chia sẻ với cô vào lúc này.
Trong lệnh truy nã có ảnh và năm sinh tháng đẻ, dù chưa đủ chi tiết, nhưng với Tống Cẩm thì chừng đó cũng đã đủ.
Cô nhanh chóng tính toán ra vị trí cụ thể hơn: Cấn trên Khảm dưới, dòng nước bao quanh chân núi, khe đá phát ánh sáng mờ, mạch đất ẩn sâu như tiềm long. Nhũ đá rũ xuống như ngọc châu, long mạch chứa linh khí. Đầm lạnh soi bóng, trung tâm khí tụ ở vực sâu.
(Đoạn này là nữ chính đọc quẻ nên hơi từ ngữ hơi khó hiểu, tui giải thích dưới đây cho mấy bà dễ hiểu hơn nha: theo Bát Quái có nghĩa là mô tả vị trí núi và nước, phía trên hiểm trở (Khảm), phía dưới là chân núi (Cấn), ý chỉ toàn cảnh địa hình sườn núi và nước quanh núi. Nơi sâu nhất trong vực, nơi khí mạch tụ hội, chính là trung tâm mà hung thủ đang ẩn náu. )
Tống Cẩm dùng ngôn ngữ dễ hiểu hơn để diễn giải đoạn quẻ này rồi gửi cho lão Hình.
Cẩm Nguyệt: [Quẻ tượng cho thấy hung thủ đang trốn trong một hang núi ít người lui tới, xung quanh có hồ nước bao quanh. Cảnh sát có thể kiểm tra xem trong núi có hang động nào có cảnh quan như nhũ đá không, hung thủ đang ẩn náu ở đó. ]
Lão Hình đồn cảnh sát Nam Thành: [Được, chúng tôi sẽ đi tìm thử. ]
Sau đó không còn tin tức gì từ lão Hình nữa. Tống Cẩm cũng chỉ có thể đặt hết hy vọng vào cảnh sát, còn mình thì dọn dẹp rồi đi ngủ sớm.
Sáng hôm sau, Tống Cẩm còn chưa tỉnh ngủ, điện thoại đã réo inh ỏi như đòi mạng.
Là một số lạ. Tống Cẩm nhíu mày, có linh cảm chẳng lành.
Vừa bấm nghe, quả nhiên là người nhà họ Tống lại gọi tới.
Tiếng gào thét của Tần Tuệ qua điện thoại vẫn chói tai như thường: "Con nhỏ chết tiệt kia, mày chạy đi đâu rồi hả?"
"Hôm nay nhà họ Trương đưa tang thì xảy ra chuyện, tất cả là tại hôm qua mày ăn nói bậy bạ! Mày mau cút đến đây, quỳ trước linh cữu ông cụ Trương xin lỗi ngay cho tao!"
"Mau lên! Mười phút nữa mà tao không thấy mày, tao sẽ bảo anh mày đến lôi cổ mày về! Đừng tưởng tao không biết mày lén thuê nhà bên ngoài ở!"
"Mau lên!"