Không lâu sau đó, Trương Nghĩa Thiêm quay lại, phía sau ông ta là một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest đen.
Người đó có đôi lông mày sắc, hốc mắt sâu, mắt phượng lạnh lùng sâu thẳm, từng cử động đều toát ra khí thế của kẻ đứng trên muôn người, vừa lạnh lùng vừa áp đảo.
Người đàn ông vừa xuất hiện, Cố Ngôn Phi lập tức buông Tống Tuyết đang nũng nịu trong lòng ra, đứng thẳng người, người căng cứng như dây đàn: "Chú nhỏ, sao chú lại đến đây?"
Người đàn ông lạnh lùng liếc anh ta, giọng nói trầm thấp không nghe ra cảm xúc: "Nếu tôi không đến thì làm sao biết cậu đang ở đây ôm phụ nữ, gây rối linh đường của bác Trương."
Cố Ngôn Phi rùng mình, vội giơ tay chỉ về phía Tống Cẩm, phân bua: "Chú nhỏ, chú nghe cháu giải thích, cháu thật sự chỉ đến viếng ông cụ Trương thôi. Là Tống Cẩm, cô ta vừa độc ác vừa trơ tráo, chính cô ta mới là người gây rối linh đường, sỉ nhục nhà họ Trương và ông cụ Trương..."
Anh ta còn chưa nói hết câu đã bị ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông chặn đứng. Giọng người kia lạnh lùng: "Cố Ngôn Phi, nhà họ Cố chúng ta dạy cậu nói chuyện với con gái như vậy à?"
"Xem ra cậu ở Nam Thành này không học được gì tốt đẹp. Để tránh sau này làm mất mặt nhà họ Cố, tôi sẽ gọi điện cho ba cậu ngay, đưa cậu về lại thủ đô."
Cố Ngôn Phi không dám nói xấu Tống Cẩm nữa, mặt mày như sụp đổ, bước lên phía trước, chắp tay nhận sai: "Chú nhỏ, cháu sai rồi, cháu sẽ thay đổi, xin chú đừng đưa cháu về. Nhà cổ nhiều quy củ quá, cháu sống không nổi mất..."
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến anh ta nữa.
Trương Nghĩa Thiêm vội vàng giới thiệu với mọi người: "Mọi người, đây là Cố Uyên, đến từ nhà họ Cố ở thủ đô, cũng là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị."
"Cậu ấy là chú nhỏ của Ngôn Phi, cũng là bạn lâu đời của nhà họ Trương chúng tôi, hôm nay đặc biệt đến đây để viếng ba tôi. Nhưng Cố tổng là người cương trực, nguyên tắc rõ ràng, Tống Cẩm và vị đạo trưởng kia không hề có liên quan gì đến cậu ấy. Vậy nên để Cố tổng làm người làm chứng trong việc này, chắc chắn sẽ công bằng và khách quan."
Cố Uyên khẽ gật đầu, nhìn lướt qua Tống Cẩm và vị đạo trưởng, rồi bước vài bước đến trước linh vị, mở lời: "Tôi đã nghe Trương tổng kể mọi chuyện rồi. Tôi sẽ làm người chứng kiến việc này. Nếu hai vị không có ý kiến gì thì bắt đầu đi."