Hai người đứng trước linh vị, đối diện với ông cụ vừa bật dậy. Tống Cẩm nhìn sang Cố Uyên: "Cố tổng quả nhiên không hổ danh là người sinh vào tiết tháng 7 ma quái, chắc là gặp ma nhiều thành quen rồi phải không, trông anh chẳng hề sợ chút nào?"
Cố Uyên nheo mắt lại, cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn thiếu nữ trước mặt, giọng anh trầm xuống: "Sao cô biết ngày sinh và mệnh cách của tôi? Ai nói cho cô?"
Tống Cẩm khẽ mỉm cười: "Mệnh cách của anh quá rõ ràng, liếc mắt một cái là nhìn ra rồi, cần gì phải đi hỏi người khác?"
Từ nhỏ Cố Uyên đã thường xuyên gặp tà ma quỷ quái, gia đình anh từng mời không ít cao nhân tới xem, ai cũng nói mệnh cách anh đặc biệt, rất dễ hút âm linh, nhưng không có ai thật sự đưa ra được cách giải quyết. Giỏi lắm thì cũng chỉ đưa cho anh vài món pháp khí, chống được lúc nào hay lúc đó.
Cho đến gần đây, một vị đại sư đột nhiên bảo với anh rằng mệnh cách anh đã có chuyển biến, cơ duyên nằm ở Nam Thành.
Ông cụ nhà anh vừa nghe vậy, lập tức tiếp quản toàn bộ công việc ở tập đoàn, yêu cầu anh buông hết mọi thứ, đến Nam Thành tìm cơ duyên, để có thể bình an vượt qua kiếp nạn lớn vào rằm tháng 7 năm nay.
Cố Uyên nhìn cô gái buộc tóc đuôi ngựa trước mặt, cau mày suy nghĩ, chẳng lẽ cô gái này chính là cơ duyên mà anh cần tìm?
Nhưng anh lại thấy điều đó quá khó tin. Những vị đại sư trước đây ai cũng tóc bạc râu dài, còn Tống Cẩm trông quá nhỏ.
Chỉ sợ lại là một người nhìn ra được vấn đề nhưng không giải quyết nổi.
Nghĩ vậy, Cố Uyên không nói gì thêm, chỉ tay về phía lão đạo sĩ đang sợ tới mức bò lê bò càng: "Ông ta chạy rồi, coi như cô thắng."
Tống Cẩm thấy Cố Uyên không tin mình, cũng chẳng buồn để tâm, quay người bước tới, ngồi xổm trước mặt lão đạo sĩ: "Sao rồi, lão lừa đảo, còn muốn cá cược nữa không?"
Lão đạo sĩ sợ đến mức suýt tè ra quần, vội vàng ném kiếm thất tinh trong tay cho Tống Cẩm: "Cho cô, cho cô, cô thắng."
"Nhưng tôi không tin cô thực sự có thể giải quyết được xác sống này!"
Tống Cẩm cầm lấy kiếm thất tinh, xoay kiếm một vòng trong tay, vô cùng yêu thích, giọng cô đầy kiêu ngạo: "Đương nhiên là tôi giải quyết được rồi."
Nói xong, cô rút một lá bùa ra, dán lên trán xác ông cụ, kiếm thất tinh lập tức đâm tới, mũi kiếm nhắm thẳng giữa trán cái xác, cô lạnh giọng hét lớn: "Nhắm mắt!"
Tống Cẩm vừa dứt câu, xác ông cụ Trương từ từ nhắm mắt lại.