Tống Cẩm nhìn những vong hồn đang va đập vào tường, giãy giụa, cố thoát ra ngoài, cô rút ra ba nén nhang, đầu nhang úp xuống, sau đó đột ngột lật ngược lên trời, khói nhang lượn lờ bốc lên, bùng cháy không cần lửa.
Sau khi cắm ba nén nhang vào lư hương trên bàn, Tống Cẩm cầm một tờ giấy vàng, dùng bút lông chấm chu sa rồi vẽ phù chú lên giấy. Sau đó cô lật mặt sau của lá bùa, ngẩng đầu nhìn về phía bảy hồn ma trước mặt, giọng lạnh như băng: "Báo ngày sinh tháng đẻ cho tôi, tôi sẽ tiễn các người đi."
Người đàn ông đứng bên cạnh Tống Cẩm cứ tưởng cô đang nói với mình. Anh ta vô thức định khai ngày sinh tháng đẻ nhưng bị Tống Cẩm ngăn lại: "Không phải hỏi anh, đừng mở miệng. Quỷ lên tiếng, người im miệng. Cẩn thận nuốt phải âm khí."
Người đàn ông lập tức ngậm chặt miệng, chỉ thấy Tống Cẩm ngước mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, ánh mắt lạnh lẽo, thần sắc nghiêm nghị. Cô vẫn chưa vội hạ bút, lại tiếp tục nói với khoảng không ấy, giọng điệu còn lạnh hơn cả lúc trước.
"Oán quỷ còn lưu lại dương gian sẽ dần mất đi ký ức và ý thức, oán khí tích tụ sẽ hóa thành lệ khí, trở thành lệ quỷ. Một khi lệ quỷ gây hại cho người sống thì khó tránh khỏi sẽ bị âm phủ trừng phạt, thật sự không đáng chút nào."
"Hung thủ vẫn đang lẩn trốn, tôi biết các người không cam tâm, nhưng chuyện người sống thì phải để pháp luật dương gian giải quyết. Các người ở lại đây cũng không có ích gì."
"Hôm nay tôi đến để tiễn các người đi, cô hồn oán quỷ, nhanh chóng đi đi!"
Tống Cẩm hoàn toàn có ý tốt, nhưng đám oán quỷ này lại không chịu rời đi. Hai bên cứ giằng co, không ai chịu mở miệng khai ra ngày sinh tháng đẻ của mình.
Tống Cẩm thở dài một hơi, nhìn đám oan hồn đối diện. Thật ra có rất nhiều cách để cưỡng ép tiễn chúng đi, thậm chí đánh tan hồn phách của chúng cũng được. Nhưng cô không nỡ để các nạn nhân tiếp tục bị tổn thương, đành phải mở miệng hứa hẹn: "Tôi hứa sẽ giúp các người tìm ra hung thủ, để hắn bị pháp luật trừng phạt. Như vậy được chưa?"
Sau khi nghe lời hứa ấy, mấy oan hồn kia bỗng khựng lại. Ánh mắt chúng nhìn Tống Cẩm đầy oán hận và không cam lòng, máu và nước mắt từ từ tràn ra khỏi hốc mắt.
Cuối cùng, mấy oán quỷ cũng chậm rãi gật đầu, đồng ý rời đi.
Chúng bắt đầu lên tiếng, lúc này Tống Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô lập tức cầm bút viết lần lượt ngày sinh tháng đẻ lên mặt sau của bảy lá bùa.