Chương 50

Huyền Học Đại Lão, Livestream Đoán Mệnh Gây Bão

undefined 17-03-2026 18:46:42

Một chiếc vòng ngọc bình thường chỉ có tác dụng tĩnh tâm. Để biến nó thành pháp khí trấn tà trừ quỷ, phải khắc lên đó các trận đồ và ấn chú. Pháp lực của người khắc càng mạnh thì trận đồ và ấn chú khắc lên càng có uy lực. Mấy trăm năm trước, Linh Hư Sơn từng là môn phái thuật pháp mạnh nhất đương thời. Nhưng đến thời nay, thuật pháp đã mai một, huyền học suy tàn, lại càng không có ai mạnh hơn Tống Cẩm nữa. Khắc xong ba chiếc vòng ngọc, Tống Cẩm lại cầm cặp sư tử đá nhỏ mua với giá 30 tệ và tiếp tục khắc ở phần đáy tượng. Đến khi mọi thứ hoàn tất cũng đã là 2 giờ sáng. Tống Cẩm ngáp một cái, thu gọn đồ đạc rồi chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, vừa mở điện thoại, cô đã nhận được một tin nhắn. Là tin nhắn Cố Uyên gửi địa chỉ cho cô. Tống Cẩm rửa mặt thay đồ xong, gọi xe đến địa chỉ Cố Uyên gửi - một biệt thự kiểu Trung Hoa nằm lưng chừng núi. Lúc cô đến nơi, trước cổng biệt thự đã có một đám đạo sĩ mặc đủ loại đạo bào xếp hàng trình thư mời để vào trong. Tất cả đều là người tu Dương đạo, mỗi người lại dẫn theo một tiểu đồ đệ mặc áo bào xanh, có người mặc đỏ, có người mặc vàng, thậm chí còn có cả chân nhân áo tím. (Dương đạo: Đạo sĩ tu theo đường dương khí, chuyên về trừ tà, đấu pháp, dùng bùa trận để đối phó quỷ quái, thường là nam tu. ) Tống Cẩm mặc áo thun ngắn tay, quần bò đơn giản, đeo thêm ba lô hai quai, trông chẳng giống người đi trừ tà, mà y như khách du lịch lạc vào đây, hoàn toàn lạc lõng giữa đám người. Nhưng cô không bận tâm, cứ thế lặng lẽ bước tới, đi theo đoàn người vừa vào cửa. Phía trước cô, một đạo sĩ trung niên mặc đạo bào màu vàng quay đầu lại nhìn, cau mày nói: "Cô gái nhỏ, đây là nhà riêng, không phải nơi cho khách du lịch tham quan." Tống Cẩm ngước mắt nhìn ông ta, giọng nhàn nhạt: "Đến cả tôi đến đây làm gì ông cũng không nhìn ra, thì ông cũng chỉ đến thế thôi. Tôi khuyên ông một câu, đừng vào đó kẻo mất mặt, mau quay về đi, trễ chút nữa là lỡ chuyến xe buýt đấy." Đạo sĩ kia lập tức nổi giận, xoay người lại, tự giới thiệu: "Nếu cô cũng đến nhận đơn của nhà họ Cố, vậy bần đạo là Chính Nhàn của Phương Chính Quan, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?" Giọng Tống Cẩm mát lạnh, điềm tĩnh: "Tống Cẩm của Linh Hư Sơn." Đám người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao: "Linh Hư Sơn? Chưa từng nghe qua." "Là môn phái nhỏ nào à? Hay không phải đạo quán gần Nam Thành?" "Tôi cũng chưa nghe bao giờ, có khi là đạo phái phía Bắc đấy. Tôi nghe nói khách hàng hôm nay đến từ phương Bắc. Họ mời đạo sĩ phía Bắc đến cũng hợp lý thôi." Chính Nhàn cũng chưa từng nghe đến Linh Hư Sơn, ông ta nghi hoặc nhìn Tống Cẩm: "Một nữ đạo sĩ trẻ tuổi từ môn phái nhỏ bước ra, chẳng biết trời cao đất dày, việc của nhà họ Cố vô cùng nguy hiểm, bần đạo khuyên cô đừng dấn thân vào vũng nước đục này, mau về nhà thì hơn." Tống Cẩm khẽ lắc đầu: "Chậc chậc chậc, đến cả Linh Hư Sơn mà cũng không biết, tôi thấy bản lĩnh của mấy ông già các người cũng chỉ đến thế thôi." "Câu đó tôi trả lại cho ông, đêm nay nhà họ Cố sẽ cực kỳ nguy hiểm, mấy ông liệu mà giữ bộ xương già của mình, đừng để nằm lại luôn ở đây, tốt nhất là sớm quay về núi sống yên ổn đi." Đang nói thì Cố Ngôn Phi từ bên trong bước ra. Hôm nay anh ta ăn mặc chỉn chu, trông ra dáng công tử con nhà danh giá, đang lịch sự mời từng vị đạo sĩ vào trong. Cho đến khi thấy người cuối cùng là Tống Cẩm, vẻ giả vờ của Cố Ngôn Phi lập tức sụp đổ, anh ta hạ giọng chắn ngay trước cửa: "Tống Cẩm! Sao cô lại ở đây? Mau đi ngay cho tôi, hôm nay tôi bận lắm, không có thời gian lo chuyện của cô đâu." Tống Cẩm giơ điện thoại lên, lắc lắc tin nhắn trên màn hình: "Tôi được chú anh đích thân gọi điện mời đến, anh chắc chắn muốn tôi rời đi?" Cố Ngôn Phi vừa nhìn, đúng là số điện thoại của chú anh ta thật. Anh ta mới sực nhớ ra, tối hôm qua chú có hỏi xin số Tống Cẩm, không ngờ là để đích thân mời cô đến.