Chương 6

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

Lúc ấy cô còn lo viên kẹo quá giòn nhưng bây giờ thử với lan can, cô biết mình chẳng cần lo nữa. Mà chuyện về bàn tay này, lại là một câu chuyện khác. Năm đó, phân khu của cô trong trại giam được giao một nhiệm vụ đặc biệt: đến một lâm trường* cách đó năm mươi cây số để hái một loại cỏ thuốc mọc trên núi. (*Nông trường chuyên về trồng và khai thác rừng. ) Nhiệm vụ này hiếm lắm, bởi vì đàn ông khó quản nên thường không giao cho phạm nhân nam. Còn phụ nữ thì yếu sức, nhưng ngoan ngoãn, vào rừng sâu cũng chẳng thể trốn đi đâu. Thế nên "việc tốt" này lại rơi xuống đầu họ. Sở dĩ gọi là "việc tốt" là vì ít ra họ còn có thể ra ngoài hít thở, bước trên nền đất thật, phơi mình dưới ánh nắng tự do. Một hôm đang làm việc, cô trượt chân rơi xuống một cái hố bẫy thú phủ đầy cỏ dại đánh lừa của dân bản địa. Dưới đáy hố cắm đầy những thanh tre vót nhọn, giữa đống tre ấy là một đống xương trắng, không rõ là của con vật nào. Cô mạng lớn, chỉ bị một cây tre đâm rách cánh tay trái, vết thương dài cả gang tay, sâu đến lộ xương. Sau khi được đưa về bệnh viện trong trại, cô sốt cao li bì suốt hai tuần mới hạ. Đến khi vết thương đã lành rồi, cô lại phát hiện bàn tay trái của mình không còn như trước nữa. Nó có một sức mạnh kỳ lạ. Có lần trong khu giam xảy ra cãi vã, cô đang tức giận, chỉ vô thức siết chặt tay mà thanh sắt của giường tầng đã bị bóp cong. Cô hoảng hốt, vội vàng nắn lại cho thẳng. Sau đó cô thử vài lần nữa, mới chắc chắn rằng bàn tay trái của mình không còn là một bàn tay bình thường nữa. Cô cẩn thận giấu kín bí mật ấy, tự nhủ sau này ra ngoài có lẽ xin làm bốc vác cũng chẳng khó khăn gì. Đồ vật trong trại giam có thể để thử rất ít, nên đến giờ cô vẫn không biết sức của tay trái mình rốt cuộc mạnh đến đâu. Giờ đây, cô nắm lấy đầu thanh lan can gỗ, dùng lực ở tay trái. Chẳng bao lâu, chỗ nối giữa thanh ngang và trụ đã bật ra. Cô dịch tay sang đầu còn lại, chỉ một tiếng rắc nhẹ vang lên, đoạn lan can ấy đã hoàn toàn tách khỏi hai đầu trụ. Cô ngồi xuống, giả vờ phủi bụi trên giày, rồi luồn tay kiểm tra chỗ nối phía dưới. Phần đó mảnh hơn, chỉ cần hơi dùng sức, chỗ nối cũng gãy rời. Giờ thì từ trên xuống dưới của lan can ấy, đã hoàn toàn mất liên kết với các trụ gỗ xung quanh. Trên lan can có quấn một dải lụa đỏ. Cô kéo lại dải lụa, vừa để cố định đoạn lan can đã bị gãy, vừa khéo léo che đi vết nứt ở hai đầu khớp nối. Thoạt nhìn, đoạn lan can này trông chẳng có vấn đề gì. Nhưng thực chất, nó đã mất hoàn toàn khả năng chịu lực, chỉ cần dựa nhẹ vào là sẽ đổ ngay. Việc này chắc chắn sẽ để lại dấu vân tay nhưng nhà họ Thôi đang có hỷ sự, trên dải lụa đỏ và lan can kia e là đã lưu lại dấu tay của biết bao nhiêu người rồi. Dưới sân tầng một, Vu Văn Lễ kẹp điếu thuốc trên tay, đang đứng túm tụm nói chuyện với mấy người, trong đó có cả Trần Lan Trinh. Lục Tiểu Hạ nhẹ nhàng vuốt ve thanh lan can, sau đó xoay người bước vào căn phòng phía sau lưng. Vài phút nữa thôi, Vu Văn Lễ sẽ lên lầu. Kiếp trước, Vu Văn Lễ cũng kẹp thuốc lá, dựa người vào lan can! Chính ngay vị trí vừa bị cô bẻ gãy! Một tay hắn đút túi quần, hút xong điếu thuốc mới bước vào phòng. Tới đây đi, Vu Văn Lễ. Lục Tiểu Hạ xoay người bước vào trong phòng. Ký ức ùa về tựa như mở cống xả lũ, trong khoảnh khắc phá vỡ cánh cửa cảm xúc của trái tim. Căn phòng cho khách này chính là khởi nguồn cho mọi cơn ác mộng của cô. Trong phòng kê một chiếc giường lớn, một chiếc tủ đứng bốn cánh màu đỏ rượu vang vừa mới đóng xong, vẫn còn vương mùi gỗ và mùi sơn mới. Trên hai chiếc tủ đầu giường có đặt đĩa hoa quả, bên trong đầy ắp kẹo hỷ, hạt dưa, lạc... Rèm cửa là loại vải chắn sáng pha màu trắng hồng. Trước cửa sổ đặt một chiếc bàn viết, trên bàn có một chiếc máy cassette màu đen, bên cạnh còn xếp chồng mấy cuốn băng từ. Kiếp trước, sau khi Vu Văn Lễ bước vào liền ấn nút bật máy, cô nhớ rất rõ, trong băng phát bài "Âm thầm mê hoặc" của Lưu Đức Hoa. Nếu đóng chặt cửa sổ, tiếng nhạc trong phòng hòa lẫn với tiếng ồn ào náo nhiệt dưới sân, sẽ chẳng ai có thể nghe thấy chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng trên tầng ba này. Chính trên chiếc giường kia, cô đã liều mạng giãy giụa, khóc lóc van xin nhưng vẫn không thể thoát khỏi nanh vuốt của Vu Văn Lễ. Những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời bị chôn vùi, hướng đi của số phận bị viết lại hoàn toàn. Lục Tiểu Hạ hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc đang trào dâng.