Chương 33

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

Cô giáo đeo kính dáng người cao gầy, lần trước Lục Tiểu Hạ đi họp phụ huynh từng trò chuyện vài câu nên cũng coi như có quen biết. Cô giáo ngạc nhiên: "Lục Tiểu Đông được đón về rồi mà? Bố em sáng nay đạp xe đến đón, bảo nhà có việc nên xin về sớm nửa ngày. Nhà em có chuyện gì thế?" "Dạ? Không có gì đâu ạ." Lục Tiểu Hạ sững sờ. Chuyện này rõ ràng là nhắm vào cô. Lục Tu Minh có ý gì đây? Trường học cách nhà họ Lục không xa lắm, Lục Tiểu Hạ sải đôi chân dài, rảo bước thật nhanh về phía nhà Lục Tu Minh. Hai chị em cô từ nhỏ đến lớn, người bố này chưa từng đưa đón bao giờ. Hồi cô còn bé thì mẹ đưa đón. Sau này mẹ mất, em gái đều do cô đưa đón. Cô muốn xem xem, lần này Lục Tu Minh định giở trò gì Khu tập thể xưởng dược phẩm Bình Sa. Khu tập thể cuối tuần náo nhiệt lạ thường, người ra kẻ vào tấp nập, Lục Tiểu Hạ nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc. Nhà cô ở tầng hai. Đứng trước cửa, cô lấy chìa khóa ra mới phát hiện ổ khóa đã được thay mới. Đây là đang đề phòng cô đây mà. Cô giơ tay gõ cửa, đợi ba phút, ngay lúc cô sắp sửa phá cửa xông vào thì cửa mở. Khuôn mặt tròn như cái đĩa của Trần Lan Trinh xuất hiện sau cánh cửa, cười như không cười nói: "Ô kìa, là Tiểu Hạ, khách quý nha, dì cứ tưởng con chê nhà nghèo không thèm về nữa chứ." Lục Tiểu Hạ đẩy cửa bước vào. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu đỏ, gương mặt phủ một lớp sương lạnh. Vào đến nhà, cô quét mắt nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng Lục Tiểu Đông đâu. Thế nhưng cặp sách của Tiểu Đông lại đang nằm trong góc chiếc giường tầng ở phòng khách. Lục Tu Minh đang nằm trên ghế sofa phòng khách, trên đầu đắp một chiếc khăn, trên bàn trà bày vài hộp thuốc. "Tôi đến đón Tiểu Đông." Giọng Lục Tiểu Hạ nhàn nhạt. "Mày có tư cách gì mà đón con gái tao!" Lục Tu Minh ngồi bật dậy gào lên một tiếng. Rồi sực nhớ ra mình đang là người bệnh, ông ta liếc xéo cô một cái đầy "yếu ớt", rên hừ hừ. "Tao nuôi mày là một đứa vô ơn bạc nghĩa đã đủ lắm rồi, mày không chịu báo hiếu thì thôi, còn muốn ngăn cản em gái mày báo hiếu nữa hả?" Trần Lan Trinh đứng bên cạnh lại bắt đầu diễn vai người vợ hiền thục, đứng ra hòa giải: "Ôi chao, lão Lục ông đừng nóng. Hai người là cha con ruột thịt, làm gì có chuyện giận hờn qua đêm. Tiểu Hạ à, bố con bị bệnh, là do con chọc tức đấy, huyết áp cao đến mức dọa người, đi bệnh viện tốn kém lắm. Hôm qua bố con khám xong thì về nhà luôn, nhà mình bây giờ... Con cũng biết rồi đấy." À thì ra là lo xong việc rồi, giờ lại quay sang nhòm ngó bốn vạn tệ của cô. Lục Tu Minh lại ngồi dậy, giận dữ quát: "Tao bị bệnh đấy, mày có nghe thấy không hả? Lục Tiểu Hạ, tao đúng là tốn công vô ích nuôi mày khôn lớn!" Nói đoạn, ông ta còn cố rặn ra hai tiếng ho. Trần Lan Trinh liền đổi sang phong cách khác, vừa vuốt ngực cho chồng vừa trách móc: "Lão Lục à, ông không được tức giận nữa, ông không cần cái mạng già này nữa sao! Cha con ruột thịt với nhau, có thù oán gì đâu. Ông không thể xuống nước một chút à? Nhà mình giờ cạn kiệt rồi, Tiểu Hạ hiểu chuyện, hiếu thuận như thế, con bé nỡ lòng nào bỏ mặc ông sao? Tiểu Hạ này, bệnh của bố con phải nằm viện, mẹ con mất sớm, bố con cực khổ nuôi con khôn lớn, con không thể bỏ mặc ông ấy được." "Đúng, dù sao tao cũng có công nuôi mày, mày đưa tao ba vạn đây, tao phải lên thành phố khám bệnh!" Lục Tu Minh nói xong, có lẽ cảm thấy giọng mình còn khỏe quá, diễn chưa đạt, bèn cố nhăn mặt nhíu mày lại thành một cục, rên rỉ "ai ôi" hai tiếng rồi nằm vật xuống. Màn kịch diễn quá vụng về, Lục Tiểu Hạ nhìn mà thấy ghê tởm, dứt khoát cao giọng gọi hai tiếng: "Lục Tiểu Đông! Tiểu Đông!" Cửa phòng ngủ chính đang đóng chặt, từ bên trong vọng ra hai tiếng khóc nức nở không kìm nén được. Lục Tiểu Hạ giật thót trong lòng, ba bước gộp làm hai lao đến trước cửa phòng ngủ chính, vặn tay nắm cửa. Không mở được. Nhưng tiếng khóc của Lục Tiểu Đông trong phòng càng lúc càng lớn: "Chị! Chị ơi! Bố, cho con ra ngoài! Dì Trần, dì mở cửa ra đi!" Lục Tiểu Hạ quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu, trừng trừng nhìn Trần Lan Trinh quát lớn: "Chìa khóa đâu! Mở cửa ra!" Bộ dạng cô lúc này thật sự quá hung dữ, giống như một con mèo xù lông, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Trần Lan Trinh chưa từng thấy một Lục Tiểu Hạ như thế này bao giờ, sợ hãi lùi lại một bước, trốn sau lưng Lục Tu Minh.