Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
Thâm Dạ Tấu Tâm22-01-2026 06:59:32
Nếu để gã súc sinh đó phát hiện cô mua đồ ăn vặt cho con gái, hắn sẽ đánh cả đứa bé.
Trong lớp làm bánh ở trại giam, cô là học viên học hành chăm chỉ nhất cũng là người làm tốt nhất.
Bởi vì mỗi khi nhào bột nặn bánh, trong đầu cô đều nghĩ đến con gái, cô tưởng tượng từng khối bột này là những chiếc bánh cô đang làm cho con.
Vì tay nghề giỏi, sau này cô còn trở thành giảng viên của lớp kỹ năng làm bánh trong tù.
Mỗi ngày cô đều tưởng tượng, đợi đến khi ra tù, cô sẽ mở một tiệm bánh.
Có lẽ lúc đó con gái đã lớn rồi, không còn thích ăn bánh mì nữa nhưng con gái sẽ có con, trẻ con đứa nào mà chẳng thích bánh mì thơm mềm, cô sẽ làm cho đám cháu đủ loại bánh mì, bánh ngọt, bánh quy.
Tiền bán bánh kiếm được sẽ dùng để mua quần áo, mua sách vở, mua đồ chơi cho lũ trẻ.
3796 từng nói, hãy làm việc mà cô giỏi nhất, nếu đó cũng là việc cô yêu thích thì tỷ lệ thành công sẽ rất cao.
Cô muốn thử xem sao.
Kể cả bắt đầu từ việc đẩy xe hàng rong.
Cô đã tính kỹ rồi, ban ngày sẽ bày bán ở phố Cổ Bắc, ở đó lượng người qua lại đông đúc.
Buổi tối thì đến chợ đêm nhỏ gần trường số 3 này, đợi học sinh tan học vãn tự học bán thêm một đợt nữa. ...
Hôm sau, Lục Tiểu Hạ đi một chuyến lên tỉnh, đặt mua hai chiếc lò nướng công suất lớn.
Bình Châu cách tỉnh lỵ không xa lắm, đi xe khách mất hai tiếng rưỡi.
Cô dậy từ sáng sớm, đặt hàng trả tiền xong thì về ngay trong ngày, hẹn một tuần sau lò nướng sẽ được giao tới.
Sau đó cô sẽ tận dụng một tuần này để làm rất nhiều việc.
Sát vách nhà bếp ở tầng một nhà cậu mợ có một gian phòng chứa đồ, cô sẽ dọn dẹp gian phòng đó sạch sẽ để làm xưởng chế biến.
Thật ra ban đầu cô định dọn ra ngoài, bây giờ cô và em gái đã có tiền, bốn vạn tệ đang nằm trong tài khoản kia kìa.
Cô thậm chí còn muốn mua một căn nhà để hai chị em có chốn dung thân.
Nhưng vừa nhắc đến chuyện dọn đi, bà ngoại đã khóc trước, cậu cũng không đồng ý, mợ còn kể cho cô nghe mấy vụ án kinh hoàng về con gái độc thân thuê nhà ở một mình! Nghe xong cậu lại càng phản đối kịch liệt.
Thôi thì cứ ở lại đã, cậu mợ giờ chưa yên tâm về cô, cứ nghĩ cô là phận nữ nhi yếu đuối. Đợi họ hiểu rõ về cô hơn, có lẽ sẽ bớt lo lắng.
Trong ấn tượng của cô, phải đến kỳ nghỉ đông anh họ mới dẫn bạn gái về ra mắt, đến lúc đó dọn ra ngoài trước là được.
Cô cũng luyến tiếc chút tình thân hiếm hoi này.
Đồng thời cũng có thể tranh thủ thời gian này đi xem nhà, cố gắng mua một căn trước Tết rồi chuyển đi.
Giờ cơm tối, mợ đi làm về, Lục Tiểu Hạ chợt nhớ đến Vu Văn Lễ, bèn hỏi một câu:
"Mợ ơi, cái người ngã từ tầng ba nhà xưởng trưởng Thôi thế nào rồi ạ?"
"Cậu thanh niên đó chuyển viện rồi."
"Chuyển viện ạ?"
"Ừ, sáng sớm nay đã chuyển lên tỉnh rồi. Cậu ta nửa đời sau e là phải gắn liền với chiếc xe lăn nhưng nhà đó không muốn bỏ cuộc, dù sao cũng là con trai độc đinh. Nghe nói là đến bệnh viện chuyên khoa trên tỉnh, chứ theo mợ nên đi hẳn Bắc Kinh chữa trị, dù sao cũng là chuyện cả đời người."
"Dạ."
Lục Tiểu Hạ rũ mắt xuống, tiếp tục ăn cơm.
Ánh đèn vàng cam chiếu lên gương mặt cô, hàng mi dài rậm rạp đổ bóng xuống bầu mắt, che giấu sự lạnh lẽo trong đáy mắt cô.
Lần đầu tiên trong đời, cô ác độc cầu mong một người đừng bao giờ bình phục, hy vọng bệnh tật sẽ chiến thắng cầm thú.
Đã xác định cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn, vậy thì cô sẽ chờ. ...
Hôm sau là thứ 7, Lục Tiểu Hạ dọn dẹp nhà cửa cả ngày, đến bốn giờ chiều, canh đúng giờ tan học, cô đi đến cổng trường trung học số 1 Bình Châu.
Hôm nay là ngày đón em gái.
Em gái cô là Lục Tiểu Đông, năm nay 14 tuổi, đang học cấp hai tại trường số 1 Bình Châu, mỗi tuần về nhà một lần.
Bây giờ cô phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ em gái.
Cổng trường số 1 bắt đầu nhộn nhịp từ lúc ba giờ. Lục Tiểu Hạ đứng ở khu vực lớp 8/4 xếp hàng, dáo dác ngó nghiêng tìm kiếm.
Lớp 8/4 đã đi ra, đứa trẻ đi đầu giương cao biển lớp.
Nhưng nhìn khắp cả hàng, Lục Tiểu Hạ vẫn không thấy bóng dáng em gái đâu.
Cô chen vào đám đông, tìm thấy giáo viên chủ nhiệm dẫn đội:
"Cô ơi! Cô ơi! Em đón Lục Tiểu Đông, cho em hỏi Tiểu Đông đâu ạ?"