Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
Thâm Dạ Tấu Tâm22-01-2026 06:59:32
Lục Tiểu Hạ lấy khăn giấy lau miệng, ngước nhìn người mới đến. Đó là một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài quý phái, mái tóc ngắn uốn xoăn gọn gàng, mặc áo lụa cổ tròn, quần ống rộng. Chất liệu và đường may đều rất tinh tế, vải lụa dày dặn, rủ xuống mềm mại.
Trên cổ bà ta đeo một chuỗi ngọc trai, tai và tay đều đeo trang sức vàng.
Lễ phép tối thiểu thì vẫn phải có, lúc này bụng đã lót dạ chút đồ ăn nên cô cũng không còn thấy hoang mang nữa. Cô bình tĩnh đứng dậy, đưa tay ra, gọi một tiếng:
"Cháu chào dì ạ."
Thế nhưng đối phương lại cười, đưa ra một tấm danh thiếp, lờ đi cái bắt tay của cô.
Sau đó bà ta đi thẳng đến ghế sô pha đối diện, cười nói:
"Là Tiểu Hạ phải không, quả nhiên rất xinh đẹp, thảo nào thằng Chu nhà dì lại mê mẩn."
Lục Tiểu Hạ nhìn tấm danh thiếp, trên đó ghi chức danh:
Lý Minh Châu - Phó Chủ nhiệm Văn phòng Văn minh, Ban Tuyên giáo Thành ủy.
"Chủ nhiệm Lý."
Khi mở miệng lần nữa, cô đã thay đổi cách xưng hô.
Bà Lý Minh Châu rõ ràng rất hài lòng với cách gọi này, cười nói:
"Gọi là dì cũng được mà!"
Trình Chu cũng cười hùa theo:
"Gọi gì chẳng được, đằng nào cũng chỉ là tạm thời, sớm muộn gì cũng phải đổi cách xưng hô thôi."
Lục Tiểu Hạ nhìn thấy rất rõ, bà Lý Minh Châu lườm Trình Chu một cái, chẳng hề kiêng dè cô.
"Hoàn cảnh của cháu thằng Chu đã nói với dì rồi, điều kiện gia đình khá phức tạp nhỉ. Mất mẹ từ nhỏ, còn có một đứa em gái, mẹ kế quản việc nhà, bà ấy lại có con trai riêng sống cùng, bố cháu làm ở xưởng dược Bình Sa, đúng không? Haizz, xưởng Bình Sa dạo này làm ăn chán lắm, bố cháu một mình kiếm tiền nuôi cả nhà, lại còn phải lo cưới vợ cho con trai riêng của vợ, gánh nặng lớn lắm đấy. Liệu còn lo của hồi môn cho cháu được không?"
Trình Chu không ngờ mẹ mình lại nói chuyện thẳng thừng đến thế nhưng mẹ anh ta vốn là nữ cường nhân trong nhà, xưa nay nói một là một, tính tình lại như pháo rang, gặp ai cũng "nổ", anh ta cũng chẳng dám cãi lời, chỉ cười xen vào, giọng mang tính thương lượng:
"Mẹ à, giờ không phải lúc nói chuyện này. Hôm nay mẹ cứ làm quen với Tiểu Hạ trước đã."
Bà Lý lườm con trai cháy mặt:
"Sao lại không nói? Chẳng phải hai đứa muốn bàn chuyện cưới xin sao!"
Quay sang Lục Tiểu Hạ, bà ta lại đổi sang bộ mặt tươi cười:
"Xin lỗi cháu nhé Tiểu Hạ, chuyện này lẽ ra phải để người lớn hai nhà ngồi lại bàn bạc nhưng nhà cháu lại do mẹ kế làm chủ, mà mẹ kế thì mấy ai thật lòng với con chồng? Thế nên chuyện này dì vẫn phải bàn với cháu, dù sao cũng là chuyện cả đời của cháu mà.
Nhà dì chỉ có mình thằng Chu là con trai, hai đứa yêu nhau hai năm rồi, cháu xinh xắn, lại chăm chỉ, nếu nó đã thích thì dì cũng chẳng cấm cản gì. Nhưng nói thật, với điều kiện của thằng Chu nhà dì, con gái trong khu đại viện Thành ủy còn xếp hàng tranh nhau đấy.
Người sáng mắt không nói chuyện mờ ám, hoàn cảnh nhà cháu như vậy, trên con đường quan lộ cũng chẳng giúp đỡ được gì cho thằng Chu, thế nên chuyện của hồi môn và sính lễ chúng ta cứ nói rõ trước. Nhà dì sẽ không để cháu thiệt thòi đâu, nhà cháu đưa bao nhiêu của hồi môn, dì sẽ bỏ ra bấy nhiêu tiền sính lễ."
Trình Chu rõ ràng không ngờ mẹ mình lại đề cập đến chuyện này, liên tục nháy mắt ra hiệu cho bà ta, con ngươi như muốn lồi cả ra ngoài.
Bà Lý lại hung hăng lườm con trai thêm cái nữa.
"Cũng may cháu còn có cái biên chế chính thức. Đúng rồi, cháu đã có chỉ tiêu rồi thì việc chạy biên chế chắc không khó đâu nhỉ, có cần dì giúp một tay không?"
Lục Tiểu Hạ nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy đặn sang trọng đối diện.
Nếu là kiếp trước, nghe những lời này, chắc chắn cô đã tủi thân đến phát khóc rồi.
Nhưng bây giờ, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm.
Mọi thứ bỗng chốc trở nên sáng tỏ.
Kiếp trước đối với Trình Chu, cô từng có tiếc nuối, từng có áy náy.
Đến mức hai chữ "chia tay" cũng khó mà thốt nên lời.
Nhưng giờ đây, tất cả đều tan thành mây khói.
Thậm chí cô còn hơi cảm kích vị Chủ nhiệm Lý trước mặt này, bà ta đã giúp cô trút bỏ gánh nặng tâm lý chỉ trong nháy mắt.
Tay cô từng dính mạng người nhưng cô biết rõ bản chất mình không thể làm kẻ ác.
Hiện giờ đã có người đứng ra làm vai ác thay cô, đương nhiên cô phải nắm bắt cơ hội này.