Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
Thâm Dạ Tấu Tâm22-01-2026 06:59:31
Vừa ra khỏi đầu ngõ, Giang Nhất Nam đạp xe đạp đuổi theo, một tay vịn vào xe ba gác của cô, cười nói:
"Chị Hạ Hạ, để em bán bánh giúp chị nhé."
"Không cần đâu. Chị có việc khác cần em giúp."
Cô vẫy tay ra hiệu cho cậu lại gần rồi thản nhiên hỏi:
"Bố ba đối xử với em thế nào?"
"Tốt lắm ạ."
"Chuyện là... Chị muốn tra một cái biển số xe, xem chủ xe là ai."
Thấy Giang Nhất Nam định mở miệng hỏi, cô chặn ngay:
"Đừng hỏi tại sao. Giúp được không? Xong việc chị mời ăn cơm."
Giang Nhất Nam cầm lấy mảnh giấy trong lòng bàn tay cô. Tay con trai mà đẹp thật, ngón tay thon dài, giống như tay nghệ sĩ piano vậy.
Đây cũng là một phát hiện khác của Lục Tiểu Hạ, con cái nhà giàu tay đều đẹp, vì chẳng phải động tay vào việc nặng nhọc.
Không như tay cô, sau khi mẹ mất, để lấy lòng Trần Lan Trinh, quần áo cả nhà đều do một tay cô giặt, kể cả đồ lót.
Giặt bằng tay.
Cô thuận tay phải nên tay phải to hơn tay trái một chút.
Năm nào mùa đông cũng bị cước, tay phải đến giờ vẫn còn hai vết sẹo do cước để lại.
Lại thường xuyên nấu cơm làm việc nhà, tay từng bị bỏng nước sôi, rửa bát làm vỡ bát bị cứa đứt tay, đều để lại sẹo.
Trần Lan Trinh cứ hay khen cô: "Con gái làm việc nhà giỏi, sau này về nhà chồng mới được tôn trọng."
Tôn trọng cái con khỉ mốc. Việc nhà làm giỏi thì tất cả việc nhà sẽ đổ lên đầu mình hết.
Kiếp này cô phải nỗ lực kiếm tiền, nuôi em gái thật tốt, cố gắng để em gái có được đôi tay xinh đẹp không tì vết.
Giang Nhất Nam cầm mảnh giấy, cúi đầu nhìn cô, cười như không cười nhưng ánh mắt sáng lấp lánh:
"Mời em ăn cơm thật hả?"
Lục Tiểu Hạ gật đầu, ngoái nhìn về phía cửa nhà, cố ý bồi thêm một câu:
"Chuyện này chỉ hai chị em mình biết thôi nhé, không được để thầy Diêu của em biết đâu đấy."
"Được! Chị chờ tin của em!"
Lời chưa dứt, chiếc xe đạp đã vọt đi xa mấy mét.
Sáng sớm hôm sau, Lục Tiểu Hạ vẫn dọn hàng đúng giờ.
Tuần này cô không bán bánh mì nhân kem trứng nữa mà đổi sang bánh mì nhân đậu đỏ, sáu hào một cái, một tệ hai cái, hai tệ năm cái.
Đây cũng là kinh nghiệm cô đúc kết được sau một thời gian buôn bán, giá cả có sự phân cấp rõ ràng sẽ giúp hàng đi nhanh hơn và đa số khách hàng sẽ chọn mua năm cái.
Bây giờ là năm 96, đời sống người dân mới bắt đầu được cải thiện chút đỉnh, phần lớn mọi người cũng chỉ mới thoát khỏi cảnh đói ăn mà thôi. Với mức sống ở một thành phố nhỏ như Bình Châu, bỏ ra hai tệ mua mấy cái bánh mì không phải là chuyện ai cũng nỡ.
Bán đến hơn 9 giờ, cô đang kiểm kê lại số hàng còn dư thì bất ngờ một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
"Đây chẳng phải là Tiểu Hạ sao, nghe nói cô bị xưởng đuổi việc, phải ra ngoài bày sạp vỉa hè. Tôi cứ tưởng người ta nói bậy, hóa ra là thật đấy à! Tiểu Hạ, cô làm thế này cũng quá mất mặt rồi, sao cô có thể làm cái việc..."
Chẳng cần ngoảnh đầu lại, Lục Tiểu Hạ cũng biết là Trần Lan Trinh đã đến.
Bao nhiêu năm qua, Trần Lan Trinh vẫn luôn giữ cái vẻ đạo đức giả này, ngoài mặt thì ngọt nhạt, sau lưng lại đâm chọc.
Bà ta luôn giương cao ngọn cờ đạo đức để toan tính tiền tuất và trang sức của mẹ cô, tính kế cướp suất vào xưởng của cô, dòm ngó tiền lương của cô, thậm chí ngay cả tiền lì xì của cô và Tiểu Đông cũng không tha.
Bây giờ chỉ tiêu đã nắm trong tay rồi, bà ta đến đây là để khoe khoang cảm giác ưu việt đây mà.
Cô xoay người lại, bên cạnh Trần Lan Trinh còn có một người phụ nữ khác.
Đều là người quen cũ cả, vị hôn thê của La Anh Chí.
Đúng là không phải người một nhà thì không vào chung một cửa, Tần Hồng Tú này cuối năm nay sẽ kết hôn với La Anh Chí, từ đó nhà họ Lục gà bay chó sủa không yên, còn La Anh Chí thì vinh dự được đội thêm một chiếc nón xanh.
Thẻ lương của Lục Tu Minh cũng sẽ chuyển vào tay con dâu, đến nỗi học phí của Tiểu Đông cũng chẳng có ai đóng.
Sau khi Tần Hồng Tú cưới La Anh Chí, Tiểu Đông thậm chí còn không được ngủ trên chiếc giường tầng ở phòng khách nữa.
Bên ngoài khu tập thể có một dãy nhà cấp bốn lụp xụp, đó là những gian nhà kho được chia cho mỗi hộ khi phân nhà trước đây.
Sau này khi thành phố phát triển, lao động ngoại tỉnh đổ về nhiều, rất nhiều người đã dọn dẹp lại nhà kho để cho công nhân thuê.