Chương 15

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

"Hạ Hạ! Ôi chao cục vàng ngoan của bà, cháu về rồi! Nhanh nhanh, bà lấy đồ ngon cho cháu ăn! Diêu Hoằng, Gia Tuệ, Hạ Hạ về rồi này!" Bà cụ kéo tay Lục Tiểu Hạ đi được hai bước, chợt nhớ ra mình còn cầm bình tưới, liền quay người đặt bình xuống rồi lại kéo cô đi vào nhà. Nước mắt Lục Tiểu Hạ đã tuôn rơi như mưa. Ngoài mẹ và em gái ra, đây là những người thân thiết nhất, yêu thương cô nhất trên đời này. Kiếp trước, cậu cô và Lục Tu Minh quan hệ không tốt, vì muốn gia đình êm ấm, cô cũng ít liên lạc với nhà cậu. Ngày này của kiếp trước, sau khi cô xảy ra chuyện, Lục Tu Minh vẫn luôn giấu giếm cậu, Trần Lan Trinh nói là để bảo vệ cô, rút hết dây điện thoại trong nhà, giấu điện thoại đi, không cho cô liên lạc với bên ngoài. Mãi đến khi kết hôn, mới thông báo cho cậu và bà ngoại. Sau này nhiều lần bị Vu Văn Lễ bạo hành, Lục Tu Minh bỏ mặc không quan tâm, có một lần cô chạy về nhà cậu, kể cho cậu nghe chân tướng vụ kết hôn năm xưa. Lúc đó mặt cậu đen sì, môi mím chặt, không nói một lời mà đạp xe đạp đi tìm Lục Tu Minh. Người cậu làm giáo viên năm nào cũng được bình bầu ưu tú ở Bình Châu ấy đã đánh nhau với Lục Tu Minh một trận. Đánh xong lại đến nhà họ Vu, đánh nhau với Vu Văn Lễ một trận nữa. Vu Văn Lễ bạo hành cô mười năm, lần duy nhất hắn bị đánh trả là do cậu cô đánh. Vì đánh nhau mà cậu bị nhà trường đình chỉ dạy một năm. Sau này Vu Văn Lễ biết được, điểm yếu của cô không phải nhà mẹ đẻ, mà là nhà cậu. Cho nên mỗi lần đe dọa cô, Vu Văn Lễ đều rít lên: "Còn dám đòi ly hôn tao sẽ đánh chết bà ngoại mày!" "Tin tao giết cả nhà cậu mày không!" "Công việc của cậu mày có còn muốn giữ nữa không!" "Mày chán sống rồi hay muốn em gái mày chết sớm." Lúc đó, cô đã chứng kiến cảnh Vu Văn Lễ nhẫn tâm ra tay với cả con đẻ của mình, huống hồ là người thân của cô. Thế là cô cũng không dám về nhà cậu nữa. Bình thường gọi điện cũng chỉ dám báo bình an, nếu có về thăm cũng phải đợi lúc trên người không còn vết thương mới dám về. Sau này cô đi tù, bà ngoại qua đời, cậu là người duy nhất đến thăm nuôi. Mỗi lần cậu đến thăm, câu nói nhiều nhất chính là: "Xin lỗi cháu, là cậu không chăm sóc cháu đàng hoàng." Những đứa con gái của cô, vì có người mẹ giết người, bị nhà họ Vu đuổi ra khỏi cửa, chỉ giữ lại đứa con trai cô sinh. Cuối cùng cũng là cậu nhận nuôi Tâm Tâm và Tiểu Mạt. Cậu đối với cô, ân nặng như núi. Từ phòng bếp tầng một, một người phụ nữ trung niên bước ra trước, cười tít cả mắt, đó là mợ của cô - An Gia Tuệ. "Hạ Hạ về rồi đấy à! Ây da, em trai cháu đi học đại học, trong nhà chỉ còn ba người già bọn mợ, cháu với con bé Đông cũng chẳng chịu về, mợ sắp mốc meo lên rồi! May quá, sắp ăn cơm rồi nhé!" Cậu mợ có một người con trai, đang học đại học trên tỉnh, nghỉ hè nghỉ đông mới về. Một người đàn ông bước theo sau từ bếp ra, tay vừa bóc tỏi vừa cười hỏi cô: "Về bằng gì đấy? Cũng chẳng gọi điện để cậu đi đón!" Rồi nhìn thấy cái túi căng phồng trên tay cô, ông ngạc nhiên: "Ơ? Lần này định ở lại mấy ngày hả?" Hồi nhỏ cô sống ở nhà bà ngoại đến tuổi đi mẫu giáo mới được đón về, năm mẹ mất, cô và em gái lại ở nhà bà ngoại thêm nửa năm, cho nên mỗi lần cô về nhà bà, mọi người đều nói "cháu về rồi", chứ không phải "cháu đến rồi". Chỉ khác một chữ nhưng ý nghĩa lại sâu nặng vô cùng. Còn chưa đợi cô trả lời, cậu đột nhiên bước xuống bậc tam cấp, cúi người nhìn kỹ mặt cô: "Khóc đấy à? Ai bắt nạt cháu?" Lục Tiểu Hạ ngượng ngùng dụi mắt: "Cháu có khóc đâu." "Được rồi, vào nói chuyện với bà đi, để cậu làm thêm hai món nữa." Cậu nói xong, lại quay vào bếp. Bà ngoại kéo cô vào phòng, lấy từ trong tủ ra một hộp bánh, mở nắp, từ trong túi ni lông bên trong lấy ra mấy cái bánh quy. "Anh trai mợ cháu đến thăm, mua biếu bà đấy, gọi là bánh quy bơ. Cháu ăn đi." Bà cụ vừa nói vừa nhét một cái vào miệng cô. Thế là cô ngồi ăn bánh, còn bà ngoại cứ ngẩn ngơ nhìn cô. Cô hiểu ánh mắt ấy, cô giống mẹ, bà cụ nhìn cô thật ra là đang nhìn hình bóng của mẹ.