Chương 20

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

Sau đó cơm cũng chẳng kịp ăn, liền chạy đến ngõ Đông Hồ tìm Lục Tiểu Hạ. Bữa trưa, Lục Tiểu Hạ làm món mì nước thịt dê. Răng bà cụ yếu, thích ăn những món có nước. Cô bày một chiếc bàn ăn nhỏ dưới giàn nho trong sân, ăn đến mức trán lấm tấm mồ hôi. Bà cụ vẫn như cũ, vừa thong thả ăn, vừa ngắm nhìn cô. Cứ để bà nhìn cho thỏa thích đi. Đang ăn thì có tiếng gõ cửa. Lục Tiểu Hạ đặt bát xuống ra mở cửa. Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đang đứng ngoài. Lục Tu Minh giỏi thật đấy, Lục Tiểu Hạ lớn thế này rồi, bố chưa bao giờ đến trường họp phụ huynh cho cô và em gái nhưng vì chuyện của người đàn bà này mà có thể xin nghỉ làm để chạy việc vặt. Bà cụ không ưa Lục Tu Minh, thằng con rể này bạc bẽo, lúc con gái bà cụ chết, con rể nắm tay vợ khóc lóc thảm thiết, còn chỉ tay lên trời thề thốt sẽ thay vợ tận hiếu, chăm sóc mẹ vợ thật tốt. Thế nhưng từ sau khi tục huyền, con rể chưa từng bước chân vào cửa nhà mẹ vợ lần nào. Bây giờ, Lục Tu Minh tất nhiên cũng ngại vào, bèn ngồi xổm ngay cửa, để Trần Lan Trinh tự vào thương lượng. Trần Lan Trinh lấy hộp trang sức từ trong túi ra, cười gượng gạo đưa tới: "Tiểu Hạ, dì nhớ nhầm, chiếc vòng là di vật của mẹ con, bố con cất kỹ dưới đáy hòm ấy, sợ nhìn vật nhớ người nên bình thường không ai lấy ra. Thế nên dì quên mất." Lục Tiểu Hạ mặt không cảm xúc nhận lấy chiếc vòng, đưa lên soi dưới ánh mặt trời. Rồi lại ném cho Trần Lan Trinh một ánh mắt đầy mỉa mai. Sau đó ngón tay cô buông lỏng, chiếc vòng màu xanh lục bảo rơi xuống nền xi măng cái "keng", gãy làm đôi. Trần Lan Trinh hét lên một tiếng, đau đứt ruột! Ba mươi tệ đấy! "Con... Con làm cái gì thế hả Tiểu Hạ? Đây là đồ mẹ con để lại cho con mà!" "Một mảnh thủy tinh thì bà kích động cái gì." Lục Tiểu Hạ nói xong, lại quay người về tiếp tục ăn bát mì của mình. Trương lên thì không ngon nữa. Trần Lan Trinh nhặt hai nửa chiếc vòng dưới đất lên, môi giật giật, uất ức nhìn về phía Lục Tu Minh đang ở cửa. Từ hôm qua con ranh này bắt đầu tỏ ra quái đản. Trước đây tuy ít nói nhưng hay cười, gặp ai cũng cười tít mắt, ai mà chẳng khen con gái lớn nhà họ Lục tính tình tốt. Từ hôm qua đến hôm nay, đột nhiên biến thành cục nước đá. Lục Tu Minh không nhịn được nữa, đá "rầm" một cái vào cửa: "Lục Tiểu Hạ, tao đúng là cho mày mặt mũi quá rồi! Vừa... Cái vòng đang yên đang lành, là di vật của mẹ mày, mày thái độ gì thế hả! Mày còn muốn dì Trần mày phải làm thế nào nữa! Đòi tiền đưa tiền! Đòi vàng đưa vàng, mày đòi vòng bọn tao cũng mang tới, mày còn muốn thế nào!" Lục Tiểu Hạ vẫn điềm nhiên ăn mì! Mười mấy năm tù tội, đạo lý quan trọng nhất mà cô học được chính là: Trời sập xuống cũng không quan trọng bằng chuyện ăn cơm. Húp một ngụm lớn nước canh thịt dê, cô nghiêm mặt trầm giọng nói một câu: "Ông quên ông ngoại tôi trước đây làm nghề gì rồi à? Mang miếng thủy tinh nhuộm màu đến lừa tôi? Mặt mũi ông vứt đâu rồi?" Môi Lục Tu Minh run rẩy hai cái. Bố của Diêu Lan, ông ta cũng chưa từng gặp. Nghe nói là thợ điêu khắc ngọc, mất sớm. Nhưng cho dù ông già đó là người trong nghề thì Lục Tiểu Hạ biết cái gì, cách nhau hai đời rồi, nó đến mặt mũi ông ngoại còn chẳng biết. Ông ta không tin Lục Tiểu Hạ có thể nhìn ra điểm khác biệt! Sao có thể là thủy tinh nhuộm màu được, ba mươi tệ lận đấy, còn có cả giấy chứng nhận! Vừa nãy ông ta còn tò mò cầm hai chiếc vòng so sánh, hoàn toàn chẳng có gì khác nhau, suýt chút nữa thì lẫn lộn. "Chiếc vòng của mẹ tôi, chỗ nào có bông tuyết, chỗ nào có vết rạn, chỗ nào có cánh ruồi, tôi biết rõ mồn một. Chỉ cần các người mang đến không đúng thì miễn bàn chuyện gì nữa." Trần Lan Trinh và Lục Tu Minh đều ngơ ngác, bông tuyết gì, vết rạn gì? Cánh ruồi là cái quái gì nữa? Liên quan gì đến vòng tay? Lục Tu Minh chỉ biết con gái hồi nhỏ lớn lên ở nhà bà ngoại. Chứ đâu biết dưới gầm giường mẹ vợ có hai bao tải to đựng đủ loại đá ngọc, hồi nhỏ Lục Tiểu Hạ ngày nào cũng cùng anh họ lôi mấy hòn đá đó ra chơi. Bà cụ rảnh rỗi lại dạy cô hòn đá nào tốt, hòn đá nào xấu. Hòn nào ném được, hòn nào không được ném.