Chương 37

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

"Ừm." La Anh Chí sờ sờ lớp bột bó trên tay. Hỏng là tốt. Mà không hỏng cũng chẳng sao, gã có đầy cách để quấy cho hỏng rồi tìm cho nó một mối khác, sính lễ cao hơn. ... Lục Tiểu Hạ và Lục Tiểu Đông ra khỏi cửa chưa được bao xa thì chạm mặt cậu. Hóa ra cậu thấy hai chị em mãi chưa về ngõ Đông Hồ nên đặc biệt qua bên nhà họ Lục xem sao. Nghe cô kể lại đầu đuôi sự việc, cậu hôm qua còn không đồng ý cho cô mua nhà, lúc này lại khuyên: "Tiểu Hạ, số tiền trong tay cháu tốt nhất là mau chóng mua nhà đi, đỡ để bố cháu và mấy người kia nhòm ngó. Trước mắt cứ mua căn nhỏ thôi, thiếu tiền thì cậu bù thêm cho." Lục Tiểu Hạ gật đầu. Trong lòng thầm nhủ phải cố gắng, mau chóng kiếm tiền, không thể để cậu phải giúp đỡ. Hôm sau, cậu đi làm, tiện đường đưa Lục Tiểu Đông đi học. Còn cô thì một mình đến khu phố bán xe máy. Cô bỏ ra năm trăm tệ mua một chiếc xe ba gác nhỏ, lại còn độ xe ngay tại chỗ, lắp thêm một thùng xe bằng nhựa trong suốt. Xe ba bánh dễ lái hơn xe máy hai bánh nhiều, chẳng cần học gì mấy, leo lên là đi được ngay. Giờ thì cô cũng là người có xe rồi. Giờ thì cô cũng là người sẵn sàng đạp xe ba gác rồi. Một tuần sau, lò nướng lớn của Lục Tiểu Hạ đã được giao đến. Mẻ bánh đầu tiên cô làm là bánh mì nhân sữa trứng, thành công rực rỡ. Không chỉ mợ và bà ngoại ăn xong khen không ngớt lời, mà ngay cả người ít kén ăn như cậu cũng phải giơ ngón cái lên tán thưởng. Cậu còn mang mấy cái đến văn phòng, bảo là muốn giúp cô quảng cáo. Mợ cũng chẳng chịu thua kém, mang mấy cái đến khoa để bán giúp cô, còn ra vẻ nghiêm túc muốn thi đua với cậu xem ai bán được nhiều hơn. Thấy chưa, chưa khai trương mà đã có hẳn hai nhân viên kinh doanh thâm niên rồi. Sáng sớm hôm sau, mới bốn giờ rưỡi Lục Tiểu Hạ đã dậy bắt đầu bận rộn. Trời nóng, lại là ngày đầu tiên bán hàng, không biết có bán được không nên cô không dám làm nhiều, chỉ nướng hơn một trăm cái bánh mì nhân sữa, hai cái một phần, bỏ vào túi nhựa trong, bán hai tệ một túi. Sau đó đúng bảy giờ rưỡi, cô đạp chiếc xe ba gác của mình đến chợ thương mại Cổ Bắc. Tiểu thương ở đó tám giờ mới mở cửa. Vừa đến chợ, cô lấy chiếc loa nhỏ ra, mới hô được một câu: "Bánh mì sữa trứng đây, hai tệ một túi." Phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Tiểu Hạ! Sao em lại đi làm cái nghề này!" Lục Tiểu Hạ quay đầu nhìn lại, thấy Trình Chu đang ngồi trên xe máy, hai chân chống đất, đi tới trước mặt cô. "Em đang làm cái gì vậy hả Tiểu Hạ? Anh đi theo em cả một quãng đường, cứ tưởng em định làm gì, hóa ra em... Sao em có thể làm cái nghề này chứ!" Trên mặt Trình Chu hiện lên vẻ giận dữ. "Làm nghề này thì sao?" Lục Tiểu Hạ liếc nhìn anh ta một cái, dửng dưng cụp mắt xuống, cố tình hỏi vặn lại. Thời buổi này ở Bình Châu, làm nghề buôn bán tự do hay bị người ta coi thường. Mà cô bây giờ còn chẳng được tính là hộ kinh doanh cá thể, cô là người bán hàng rong. Trình Chu làm việc ở Cục Quản lý đất đai, nếu để đám đồng nghiệp của anh ta biết bạn gái mình là một người bán hàng rong lề đường thì đúng là sẽ coi thường anh ta thật. Nhưng mà cô với Trình Chu đã chia tay rồi cơ mà. "Tiểu Hạ, anh biết lần trước mẹ anh nói chuyện khó nghe, anh xin lỗi em. Chuyện chỉ tiêu biên chế chúng ta cùng nghĩ cách khác nhưng em cũng không thể tự cam chịu, sa ngã đến mức đi bán hàng rong lề đường thế này chứ! Em làm thế này... Em không sợ anh bị người ta chê cười à!" Chiếc xe ba gác bán khoai lang nướng phía trước vừa đi khỏi, nãy giờ Lục Tiểu Hạ vẫn đang nhắm cái vị trí đó, lúc này cô vội vàng đẩy xe của mình vào trám chỗ trống. Dựng xe xong xuôi, cô lau mồ hôi, nói: "Trình Chu, chúng ta đã chia tay rồi, tôi nói rất rõ ràng rồi mà." Trình Chu đưa tay chặn ghi đông xe của cô lại, sốt ruột nói: "Tiểu Hạ! Em đừng có giận dỗi nữa, tin anh đi, anh đã có cách rồi. Chỉ cần em nghe anh, mẹ anh chắc chắn sẽ chẳng làm gì được chúng ta đâu!" Lục Tiểu Hạ cạn lời nhìn anh ta, cô bắt đầu nghi ngờ không biết Trình Chu có hiểu tiếng người hay không nữa. Cô chỉ quan tâm đến mấy cái bánh mì của mình thôi.