Chương 50

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:31

"Chị Hạ Hạ! Chị Hạ Hạ..." Giang Nhất Nam vỗ nhẹ vào vai cô. Hình như bị dáng vẻ của cô làm cho hoảng sợ, giọng Giang Nhất Nam lạc cả đi. Cậu lục trong cặp sách lấy ra một gói khăn giấy, rút một tờ đưa cho cô. "Chị Hạ Hạ, chị sao thế... Em biết đi xe ba gác, để em đưa chị về nhé. Em không ăn cơm nữa, hết đói rồi." Giang Nhất Nam vừa nói vừa ngồi lên ghế lái xe ba gác, cầm lấy chìa khóa xe trong tay cô, dặn dò: "Chị, chị ngồi cho vững nhé." Cậu nổ máy, lái xe về hướng ngõ Đông Hồ. Nhưng Lục Tiểu Hạ rốt cuộc không còn là Lục Tiểu Hạ của ngày xưa nữa. Đi qua hai ngã tư, Lục Tiểu Hạ đã bình ổn lại cảm xúc. Cô gấp gọn hai tờ giấy về Từ Hải Lương cất vào túi, lau khô nước mắt, bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ. Cô không thể bị động chờ đợi, mà phải chủ động xuất kích. Từ Hải Lương quen biết cô từ khi nào, ở đâu? Có người trung gian không? Hiện giờ Từ Hải Lương đã nhắm vào cô, còn định dùng thủ đoạn hèn hạ để chiếm đoạt cô, ai cho gã ta cái gan đó? Gã ta không sợ phạm pháp sao? Nghĩ đến đây, cô bỗng bật cười giễu cợt. Từ Hải Lương đúng là không sợ phạm pháp. Kiếp trước, hình như là năm Tiểu Mạt lên bốn, có một ngày Vu Văn Lễ về nhà, trên tay cầm một tờ báo, trang nhất đăng hình một người đàn ông đang đeo còng số tám. Lục Tiểu Hạ nhớ rõ cảm giác của mình khi nhìn thấy tấm ảnh đó, rùng mình một cái, ly trà trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Trong tin tức, người đó tên là Từ X. Vu Văn Lễ cầm tờ báo ngồi trên sô pha gọi điện thoại buôn chuyện với bạn bè rất lâu, nói rằng "Từ Ba bị bắt rồi, sắp bị xử bắn." Cũng chính từ lúc đó, Vu Văn Lễ bắt đầu đánh Tiểu Mạt ngày càng tàn nhẫn, cuối cùng còn định bán con bé đi. Tờ báo ấy bị Vu Văn Lễ dùng để đựng vỏ hạt dưa, sau này cô lén đọc lại bài báo đó. Món tiền phi pháp đầu tiên của Từ Hải Lương là vào năm 1994. cướp phòng làm việc của trưởng phòng tài vụ một hợp tác xã tín dụng ở Bình Châu, còn giết người. Sau vụ đó gã ta lột xác, mở một công ty vận tải ở địa phương. Năm 1996. vì kẹt vốn, gã ta làm vụ thứ hai, cướp một phòng giao dịch tiết kiệm ở mỏ khoáng sản Bình Châu, giết một nhân viên, khiến cho tất cả các hợp tác xã tín dụng và phòng giao dịch năm đó đều nơm nớp lo sợ. Sau vụ này, gã ta mở liền mấy phòng chiếu video và cửa hàng quần áo. Từ đó tiền của gã ta được rửa sạch, sau này còn lấn sân sang bất động sản, trở thành doanh nhân có tiếng ở Bình Châu. Cuối cùng gã ta bị bắt là do một đồng phạm năm xưa xảy ra tranh chấp làm ăn, cố ý gây thương tích bị công an tóm được. Thông qua đối chiếu dấu vân tay, công an lôi ra hai vụ án cũ, lúc này mới đào được Từ Hải Lương lên. Năm 96 chẳng phải là năm nay sao. Chỉ là cô quên mất Từ Hải Lương gây án cụ thể vào ngày nào của năm 96. Cô chỉ nhớ mang máng tháng 8 năm 96, rất nhiều thanh niên ở Bình Châu bị yêu cầu đến đồn công an lấy dấu vân tay, Vu Văn Lễ cũng đi, về nhà cứ chửi đổng suốt. Không biết có liên quan đến vụ này không. Thế nhưng cụ thể là ngày nào thì cô hoàn toàn không nhớ nổi. Cô quay đầu nhìn Giang Nhất Nam, cậu nhóc đang tập trung toàn bộ tinh thần để lái xe ba gác. "Giang Nhất Nam, năm nay Bình Châu mình có xảy ra trọng án gì không?" "Không có." "Cậu chắc chứ?" "Chắc chắn. Năm nay cha nuôi em không bận lắm." Cô nhìn gương mặt Giang Nhất Nam, buột miệng hỏi một câu: "Cậu còn đói không? Tôi mời cậu đi ăn cơm." Giang Nhất Nam từ từ giảm tốc độ, dừng xe bên đường, nghi hoặc nhìn cô: "Chị Hạ Hạ, chị ổn rồi à? Vừa nãy chị bị sao thế?" Lục Tiểu Hạ hơi ngượng ngùng, vừa rồi không kiềm chế được cảm xúc, khóc bù lu bù loa. Nghĩ đến Tiểu Mạt đáng thương, trái tim cô lại vỡ vụn thành từng mảnh. Mười mấy năm ngồi tù, biết bao đêm cô cắn chặt chăn khóc thương con. Lục Tiểu Hạ nhu nhược vô dụng ngày đó, ngay cả con mình cũng không bảo vệ nổi. Kiếp này, những tên cặn bã đã gieo rắc nỗi nhục nhã và khổ đau cho cô, hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Ven đường có một quán mì, cô khóa xe, nhảy xuống nhẹ nhàng, nói với Giang Nhất Nam: "Đi, đi ăn mì!" Trước cửa quán mì có giá báo, cô thuận tay rút một tờ.