Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
Thâm Dạ Tấu Tâm22-01-2026 06:59:32
"Anh đó! Chẳng lẽ anh không muốn hiếu thuận với ông ấy sao?" Lục Tiểu Hạ liếc xéo gã.
"Tao... Chuyện này sao mà giống nhau được, mày là con gái ruột."
"Đúng, là không giống nhau, ông ấy đối xử với anh không phải con ruột mà còn hơn cả con ruột, anh càng nên hiếu thuận với ông ấy mới phải!"
"Ai bảo..." La Anh Chí im bặt, ngượng ngùng nhìn sang Lục Tu Minh.
Gã suýt chút nữa thì buột miệng nói ra câu "Ai bảo ông ta đối xử với tao hơn cả con ruột", câu này nói trước mặt Lục Tu Minh thì không ổn.
Bởi vì công bằng mà nói, Lục Tu Minh đối xử với gã còn tốt hơn ông bố đẻ gấp trăm lần, lão Lục thậm chí còn nói thẳng, gia sản sau này đều để lại cho gã.
Lục Tu Minh giờ dù sao cũng là chủ nhiệm phân xưởng, còn gã mới vào xưởng, vẫn cần chủ nhiệm Lục nâng đỡ.
Qua cầu còn chưa xong, chưa thể vội rút ván được.
Tự dưng trúng kế khích tướng, trên mặt La Anh Chí thoáng hiện lên vẻ giận dữ:
"Lục Tiểu Hạ, mày đừng có tìm đánh nhé!"
Trong phòng ngủ chính, tiếng khóc của Lục Tiểu Đông xé ruột xé gan vọng ra:
"Mọi người đừng đánh chị con! Chị ơi, chị mau đi đi! Anh, anh đừng đánh chị em! Cầu xin mọi người đấy!"
Ánh mắt lạnh lùng của Lục Tiểu Hạ nhìn thẳng vào La Anh Chí, trong đáy mắt mang theo một tia khiêu khích:
"Anh có thể thử xem."
Thử thì...
La Anh Chí giơ tay tát thẳng về phía Lục Tiểu Hạ...
Đàn bà là phải đánh, mẹ gã hồi trẻ đanh đá là thế, chẳng phải cũng bị bố gã đánh cho phục sát đất đó sao.
Gã còn chưa kịp phản ứng thì trong không khí đã vang lên một tiếng "chát" rõ mồn một!
Trên mặt gã in hằn năm dấu ngón tay.
"Lục Tiểu Hạ, mẹ kiếp, mày dám đánh trả à!" La Anh Chí vươn tay định túm lấy cổ áo Lục Tiểu Hạ.
Trong không khí vang lên một tiếng "rắc" khẽ.
Ngay sau đó, La Anh Chí ôm lấy tay phải tru tréo lên như heo bị chọc tiết.
Trần Lan Trinh hoảng hốt chạy lại đỡ con trai:
"Anh Chí! Sao thế con! Tay làm sao vậy? Con đừng dọa mẹ sợ!"
Vừa rồi bà ta rõ ràng nhìn thấy con trai định tát Lục Tiểu Hạ, trong lòng bà ta còn đang hả hê, con trai khung xương to khỏe, có thừa sức lực.
Nhưng bà ta cũng rõ ràng nhìn thấy, Lục Tiểu Hạ chỉ đưa tay ra đỡ một cái.
Sao con trai bà ta lại ra nông nỗi này?
Xem chừng là bị thương rồi, mà bị thương cũng không nhẹ đâu.
Mặt La Anh Chí cắt không còn giọt máu, ánh mắt nhìn Lục Tiểu Hạ vừa kinh hoàng, vừa không thể tin nổi, lại pha lẫn sự phẫn nộ tột cùng:
"Trong tay mày cầm cái gì!"
Gã gầm lên, nhìn chằm chằm vào tay Lục Tiểu Hạ.
Trời nóng, cô mặc áo ngắn tay, để lộ hai cánh tay trắng ngần thon nhỏ, làn da trắng lạnh ấy trông có vẻ rất yếu ớt, cảm giác như bẻ nhẹ một cái là gãy nhưng mà...
Người bị gãy lại là gã.
Trong phòng ngủ, tiếng khóc của Lục Tiểu Đông lại vang lên, xen lẫn tiếng đấm thùm thụp vào cửa:
"Chị! Chị có bị thương không! Mấy người đừng đánh chị tôi! Chị ơi chị mau chạy đi!"
Lục Tiểu Hạ nén nước mắt, vỗ vỗ lên cánh cửa, dịu dàng nói với người bên trong:
"Tiểu Đông, chị đây. Em tránh ra xa một chút, ra ngoài ban công đi, chị chuẩn bị phá cửa."
Trong phòng, Lục Tiểu Đông nức nở đáp lại một tiếng.
Nghe thấy tiếng bước chân đã đi ra phía ban công, Lục Tiểu Hạ vén váy lên, tung chân đạp mạnh một cái. Một tiếng nổ lớn vang lên, nửa cánh cửa gỗ bị đá vỡ tung, ngay sau đó nửa khung cửa cũng rơi xuống đất.
Lục Tiểu Đông từ ban công bên trong chạy lại, khóc òa lên gọi một tiếng "Chị" rồi lao vào lòng cô khóc nức nở.
"Chị, chị không sao chứ! Bố nhốt em trong phòng, không cho em lên tiếng, còn bảo nếu em lên tiếng thì sẽ không cho em gặp chị nữa! Chị ơi chị đưa em đi với! Chị đi đâu cũng cho em theo với! Chị sẽ không bỏ mặc em đâu đúng không!"
Nước mắt Lục Tiểu Hạ trào ra, cô nâng khuôn mặt em gái lên, lau nước mắt cho cô bé.
"Đương nhiên là chị sẽ đưa em đi, mãi mãi mang em theo bên mình."
Kiếp trước tính cách cô yếu đuối, quen thói nhẫn nhịn, hiểu chuyện, còn em gái lại là đứa có tính khí bướng bỉnh, thà gãy chứ không chịu cong.
Dám cãi lại Lục Tu Minh, dám đánh nhau.
Khi cô chưa đi lấy chồng, có cô che chở, em gái ít khi bị đòn. Nhưng đến năm thứ hai sau khi cô kết hôn, có lần về thăm nhà mẹ đẻ dịp Tết, phát hiện một bên mặt Tiểu Đông sưng vù, khóe miệng cũng bị rách.