Chương 28

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:32

Cô muốn đến phố thương mại Cổ Bắc để khảo sát thị trường. Sống lại hai ngày nay, trong lòng cô đã có ý tưởng sơ bộ về việc sẽ làm gì trong tương lai nhưng vẫn cần phải đi khảo sát thực tế mới được. Vừa rẽ ra khỏi đầu ngõ, một chiếc xe máy nhỏ đi ngược chiều tới. "Tiểu Hạ!" Xe máy dừng lại trước mặt cô, Trình Chu nhìn cô với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Lúc này Lục Tiểu Hạ mới sực nhớ ra mình hiện giờ là Lục Tiểu Hạ 19 tuổi, mình có bạn trai. Nhất thời nghẹn lời. Kiếp trước lúc yêu nhau, ngày nào cô và Trình Chu cũng phải gặp nhau một lần, một ngày không gặp là nhớ nhung da diết. Trình Chu nhìn mái tóc của cô: "Em... Sao lại cắt tóc rồi? Lại còn cắt ngắn thế này, tóc dài đẹp biết bao nhiêu... Nhưng mà tóc ngắn cũng đẹp lắm. Tiểu Hạ nhà mình xinh đẹp, để kiểu tóc nào cũng đẹp cả." Lục Tiểu Hạ tự động bỏ qua những lời khen ngợi sáo rỗng này. "Anh đến đúng lúc thật đấy, chậm hai phút nữa là không gặp được em rồi. Chiều nay anh không phải đi làm, lãnh đạo bảo anh đi đưa tài liệu, anh đưa xong sớm rồi, cả buổi chiều nay có thể ở bên em. Lên xe đi, chúng ta đi xem phim, xem xong rồi đi ăn cơm." Lục Tiểu Hạ bắt được một tia lấp liếm rất nhỏ trong mắt Trình Chu. Trình Chu nhất định có chuyện giấu cô. "Không cần đâu, em muốn đi phố Cổ Bắc." Cô lạnh nhạt đáp. "Muốn đi dạo phố hả? Cũng được! Đi thôi!" Lục Tiểu Hạ chần chừ một chút rồi vẫn ngồi lên xe máy. Cô chẳng có gì phải sợ cả, cô ngược lại muốn xem thử người tốt như Trình Chu có thể làm ra chuyện gì với mình. Đến phố Cổ Bắc, Trình Chu dựng xe máy bên đường, hai người sóng vai bước vào dòng người đông đúc. Cô đi phía trước, đi thẳng về khu bán quần áo. Chợ phố Cổ Bắc có đến 70% là bán quần áo, 30% còn lại là giày dép, túi xách, phụ kiện, trang sức, quán ăn vặt, đồ uống, đặc sản... Hai bên đường đều là cửa hàng san sát, còn có rất nhiều sạp hàng lưu động. Cô cũng chẳng nói năng gì nhiều, đi đi dừng dừng ngắm nghía trong dòng người, thi thoảng chỉ vào quần áo hỏi giá. Trình Chu phát hiện ra, cô chỉ hỏi giá quần dài. Trời nóng thế này, con gái ở Bình Châu đã sớm không kìm được mà diện váy vóc rồi. Hai người vừa khéo đi đến một cửa hàng quần áo nữ cao cấp, Trình Chu cầm lấy một chiếc váy liền hoa nhí nền vàng, gọi Lục Tiểu Hạ lại: "Tiểu Hạ, cái này em mặc chắc chắn sẽ đẹp lắm, em thử đi, anh mua cho em." Lục Tiểu Hạ cầm chiếc váy lên xem, trên mặt vẫn không có nụ cười, đáp: "Không cần, em muốn mua thì tự em mua." Cứ thế đi dạo cả buổi chiều, ngoại trừ giữa chừng Trình Chu mua hai chai nước ngọt ra thì chẳng mua thêm món đồ nào. Hơn năm giờ chiều, Trình Chu khăng khăng đòi kéo cô đến một quán ăn gần đó ăn cơm. Lục Tiểu Hạ chợt nhớ tới một câu nói cực kỳ thú vị của 3796 về việc đàn ông mời phụ nữ đi ăn, chị ấy nói! Tại sao đàn ông thích mời phụ nữ ăn tối, chứ không thích mời ăn trưa? Bởi vì ăn tối xong thì sẽ đi xem phim, xem phim xong thế nào cũng phải đi dạo, đưa cô gái về nhà. Lúc chia tay có thể mượn cớ lên lầu ngồi một chút, lên lầu uống cốc nước, lên lầu đi nhờ cái vệ sinh để tiến thêm một bước trong mối quan hệ, biết đâu trực tiếp lên giường luôn ấy chứ. Còn ăn trưa xong, chiều mọi người còn phải tiếp tục đi làm, chẳng làm ăn được gì cả, đàn ông sẽ bị lỗ vốn. Trên đời này không có bữa tối nào là miễn phí cả. Lúc đó 5754 cười mắng, may mà 3796 không phải là đàn ông. Cô đi dạo cả buổi chiều, đi đến mức chân cứng đờ, đói đến mức bụng dính vào lưng. Kiếp trước ở trong tù cô từng bị tụt đường huyết, cô sợ lúc này lại bị tụt đường huyết nên không từ chối. Bắt đầu cảm thấy không ổn từ lúc nào nhỉ! Từ lúc Trình Chu đòi lấy phòng riêng. Trong ấn tượng của cô, lương của Trình Chu bây giờ cũng không cao, bình thường hai người hoặc là nấu ăn ở ký túc xá của Trình Chu, hoặc là ăn ở quán nhỏ ven đường. Nhưng hôm nay Trình Chu nhất quyết đòi phòng riêng, sau đó ra quầy lễ tân gọi món, thuận tiện mượn luôn điện thoại ở quầy. Sau khi quay lại chỗ ngồi, Trình Chu cười rất mất tự nhiên nhưng vẫn dè dặt hỏi Lục Tiểu Hạ: "Tiểu Hạ, có phải em vẫn còn giận anh không? Cả buổi chiều nay em chẳng cười lấy một cái."