Chương 45

Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến

Thâm Dạ Tấu Tâm 22-01-2026 06:59:31

"Mày nói láo! Tao làm gì có cái thóp nào! Mày bán khoai của mày đi, chõ mõm vào làm gì!" Trần Lan Trinh định xông lên xé miệng thằng nhóc. Lục Tiểu Hạ bỗng dưng buồn cười. Cô chưa yếu đuối đến mức cần một cậu học sinh cấp ba ra mặt đòi công bằng cho mình. Nhưng thằng bé này bắt trọng điểm cũng chuẩn phết. Cô bước đến trước mặt Giang Nhất Nam, cầm lấy cái loa trong tay cậu, giọng vẫn bình tĩnh, cất lời: "Để tôi giải thích một chút, bà này là mẹ kế của tôi. Tôi đòi bà ta bốn vạn, đó là tiền tuất của mẹ tôi, tổng cộng năm vạn, bà ta đưa tôi bốn vạn. Vốn dĩ tôi được thừa kế suất vào xưởng của mẹ nhưng chỉ tiêu cũng bị bà ta cướp mất, đưa cho con trai bà ta rồi. Còn về cô này, bọn họ định lấy tiền tuất của mẹ tôi làm sính lễ cho cô ta, tiền bị tôi đòi lại rồi nên cô ta mới đến đây làm loạn. Còn ai chưa hiểu, có thể đến hỏi tôi." Lời vừa dứt, Giang Nhất Nam là người đầu tiên hưởng ứng: "Mẹ kế ác độc thật đấy! Đến tiền tuất cũng dám tiêu! Còn lấy tiền tuất của mẹ người ta làm sính lễ nữa chứ!" Cậu chàng không biết lại mượn đâu ra một cái loa khác. Trần Lan Trinh tức đỏ cả mặt, nhảy dựng lên chỉ vào mặt cô hét: "Làm gì còn tiền tuất! Tiền tuất tiêu hết từ đời nào rồi! Bốn vạn đó là mày bán chỉ tiêu cho tao. Mày ngậm máu phun người!" Nước bọt bắn tứ tung lên mặt cô. Nhưng câu nào câu nấy đều là tự đào hố chôn mình. Lục Tiểu Hạ ghê tởm nhắm mắt lại. Trong đám đông cũng có người nhận ra vấn đề: "Bán thì nói là bán, sao lại bảo là lừa đảo chứ! Bà mẹ kế này quả nhiên sống không ra gì." Giang Nhất Nam lập tức cầm loa tung hứng: "Tiêu tiền tuất của mẹ ruột người ta, cướp suất làm việc của người ta, hại người ta phải ra đường bán hàng rong... Ác độc quá thể." "Đúng đấy!" Đám đông nhao nhao đồng tình. Giang Nhất Nam bồi thêm: "Người ta đã đi bán hàng rong rồi mà mẹ kế còn đến quấy phá, đây là muốn ép người ta vào đường chết mà!" Lại một làn sóng đồng tình dâng lên. Cậu chàng này người gầy nhẳng, cầm cái loa trên tay, người ngoài nhìn vào còn tưởng cậu cũng bán hàng ở đây, thấy chuyện bất bình nên ra tay tương trợ. Chẳng ai biết cậu là thành viên đội tranh biện của trường Nhất Trung Bình Châu, từng đi thi đấu giải tỉnh. Cãi nhau là cả một nghệ thuật và cậu tình cờ nắm được chút tinh túy trong đó. Tần Hồng Tú đuối lý, vớ lấy cái loa ném thẳng về phía Giang Nhất Nam: "Thằng ranh con! Mồm mép tép nhảy! Liên quan đéo gì đến mày, xem tao có tát chết mày không!" Lục Tiểu Hạ vừa định tung cước. Á! Là tiếng hét của Tần Hồng Tú. Chợ đầu mối năm 96 chưa có quy hoạch quản lý thống nhất, đừng mong sạch sẽ gì cho cam. Ví dụ như lúc này, đang là buổi sáng đông người qua lại, trên mặt đất đủ loại vỏ trái cây, bã mía, túi ni lông vứt lung tung. Tất cả đều dựa vào ý thức tự giác của tiểu thương quét dọn sơ qua trước sạp mình, rác vun vào lề đường, trưa và tối mới có công nhân vệ sinh đến dọn. Nhưng lúc này, vì Trần Lan Trinh và Tần Hồng Tú đến gây sự, ngay lối vào có rất đông người vây xem, dưới đất không biết ai ăn dở vứt lại nửa củ khoai lang nướng, Tần Hồng Tú giẫm phịch một cái. Tần Hồng Tú nằm sấp trên mặt đất, cơ thể tiếp xúc với mặt đường phát ra tiếng "bộp" rất chân thực. Khi ngẩng đầu lên, miệng cô ta đầy máu. Một pha "vồ ếch" đi vào lòng đất đúng nghĩa đen. Trần Lan Trinh vội vàng chạy lại đỡ Tần Hồng Tú dậy: "Tú ơi! Ôi trời ơi, Tú làm sao thế này? Sao lại ngã ra nông nỗi này!" Tần Hồng Tú thẹn quá hóa giận, chiếc váy liền thân màu trắng lấm lem bùn đất, tất da chân rách một lỗ to tướng, môi dập nát, trước ngực cũng dính vài giọt máu, trông thảm hại không để đâu cho hết. Nhưng cô ta vẫn kiên cường bất khuất, đứng dậy lại lao về phía Giang Nhất Nam. Giang Nhất Nam đời nào chịu đứng yên cho cô ta đánh. Thế là Giang Nhất Nam chạy vòng quanh đám đông, Tần Hồng Tú đuổi theo, tiện tay vớ luôn hai củ khoai nướng ném về phía cậu. Vừa đuổi vừa chửi: "Thằng chó đẻ chui ra từ kẽ đá nào thế hả! Thứ không có mẹ dạy! Mồm thối! Bà cho mày mồm thối này! Hôm nay bà thay bố mẹ mày dạy dỗ mày!" Bác Lý bán khoai xót của đứt ruột, chạy theo Tần Hồng Tú đòi lại khoai.