Chương 48: Mua thùng ong 1

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kỵ Lư Điểm Đăng 02-02-2026 23:55:52

* Sau khi bán vả thêm hai ngày, số tiền tiết kiệm của Hứa Hạ đã lên tới 7. 500 tệ. Hôm nay, sau khi trở về từ chợ, Hứa Hạ rủ Hứa Kiến Quốc cùng đi đến chỗ người nuôi ong ở thị trấn bên cạnh, muốn chọn vài thùng ong. Người nuôi ong này họ Uông, đứng thứ ba nên dân làng quanh đó đều gọi ông là Uông lão tam. Uông lão tam đã nuôi ong hơn hai mươi năm, cũng khá nổi tiếng trong vùng. Nhà ông không có vườn, bình thường đều đưa ong đến những ngọn núi gần đó. Vì vậy mật ong của ông đều là mật hoa bách thảo nguyên chất. Một chai nhỏ có giá tới bảy tám trăm tệ, nhưng người đến mua vẫn tấp nập. Uông lão tam này có tính khí bướng bỉnh, khăng khăng chỉ nuôi giống ong Trung Hoa, mọi người thường gọi là ong trung hoặc ong thổ. Bây giờ những hộ nuôi ong quy mô lớn bên ngoài về cơ bản đều nuôi ong ý. Loại ong này có đàn lớn, đặc biệt là khi lấy mật từ các loại cây trồng quy mô lớn, hiệu suất và tốc độ lấy mật cao, sản lượng đương nhiên cũng cao. Nhưng nhược điểm của chúng cũng rất rõ ràng. Vì ong ý là giống ngoại lai nên thường không thích nghi với môi trường, khả năng chống bệnh kém, thường xuyên phải dùng kháng sinh. Thêm vào đó, các loại cây trồng quy mô lớn ở trong nước thường cũng sử dụng thuốc trừ sâu nên ít nhiều sẽ có tồn dư thuốc trừ sâu. Vì vậy, ong ý rất khó để nuôi theo phương thức sạch. Trong khi đó, ong nội tuy đàn nhỏ, hiệu suất lấy mật thấp nhưng chúng đã quen sống ở Trung Quốc, không có bệnh dịch nguy hiểm. Và vì đàn nhỏ nên chúng thích hợp với việc lấy mật từ các nguồn hoa rải rác trong núi hơn. Các nguồn hoa trong núi thường mọc hoang dã, hoàn toàn tự nhiên, không gây hại. Vì thế mật ong trung có chất lượng và giá trị dinh dưỡng cao hơn. Có điều, thị trường mật ong hiện nay thượng vàng hạ cám, ai cũng tự nhận mật ong của mình là mật ong trung. Ngành này hiện chưa có cơ quan quản lý chính thức nào. Hơn nữa đại đa số người tiêu dùng chưa từng ăn mật ong trung thật sự nên đương nhiên không thể phân biệt được. Chứ đừng nói là mật ong trung, ngay cả mua được mật ong ý không pha thêm siro cũng đã gặp được người bán có lương tâm rồi. Cũng chính vì lẽ đó mà mật ong nhà Uông lão tam mới trở nên quý giá như vậy. Nếu không có chút quen biết thì ông ấy sẽ không bán. Nhưng hôm nay Hứa Hạ và bố không đến mua mật ong nên họ đã gặp được Uông lão tam một cách suôn sẻ. "Nghe nói hai người muốn mua ong à?" Uông lão tam mặc chiếc áo ba lỗ và chiếc quần cộc rách rưới, đội mũ che mặt, đi đôi giày vải cũ sờn màu, có vẻ như vừa đi thả ong về. Ông ấy lấy ra hai bộ quần áo chống ong từ trong tủ đưa cho Hứa Hạ và bố cô, ra hiệu cho họ mặc vào, còn mình thì không mặc bất kỳ đồ bảo hộ nào rồi dẫn họ ra ngoài. "Vâng ạ, chú Uông, chúng cháu muốn mua vài thùng ong trung để nuôi trên núi." Hứa Hạ mặc xong bộ đồ chống ong, đi theo sau Uông lão tam.