Chương 28: Khách hàng đầu tiên 1

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kỵ Lư Điểm Đăng 02-02-2026 23:55:53

Hứa Hạ đặt quả vả cuối cùng vào mép mẹt, ước lượng bằng mắt, mỗi mẹt chắc cũng được gần chục cân. Hứa Kiến Quốc phụ giúp cô chất bốn chiếc mẹt lên thùng sau của xe ba gác, sau đó vào kho tìm một chiếc cân điện tử nhỏ mua lúc trước đặt lên cùng. Hứa Hạ lau vệt mật dính trên tay, sau đó đội mũ rồi trèo lên xe ba gác. Vương Thục Phân nhét một chiếc bánh rán còn nóng hổi và hai quả trứng luộc vào lòng Hứa Hạ, bảo cô lát nữa ăn sáng. Lúc sắp đi, bà vẫn không nhịn được mà nói: "Hạ Hạ, một mình con có bán được không đấy, hay là để bố con đi xe máy theo cùng?" Hứa Hạ đáp: "Mẹ không cần lo đâu, có xa mấy đâu, với lại trước đây bố vẫn hay đưa con lên huyện đi chợ phiên, con thuộc đường lắm rồi." Hứa Hạ vẫy tay: "Con đi đây, còn lề mề nữa là hết chỗ đẹp ngoài chợ bây giờ." Cô còn chưa đợi Vương Thục Phân trả lời đã nhấn ga phóng đi. Đường lên huyện còn dễ đi hơn đường ra thị trấn một chút, đi khoảng bốn mươi phút thì chiếc xe ba gác cà tàng của Hứa Hạ đã tới chợ phiên trên huyện. Trời vẫn còn sớm nhưng trong chợ đã rất náo nhiệt, các tiểu thương lớn nhỏ đang bày hàng, có người bán quần áo, bán đồ gia dụng, có người còn dựng nồi bán đồ ăn sáng, chỉ cần bạn nghĩ tới được thì thứ gì cũng có. Khu bán rau củ quả nằm ở phía đầu kia, Hứa Hạ đẩy xe đi về hướng đó, trên đường còn ghé vào một sạp hàng mua một ít túi ni lông, dù sao cũng là bán quả vả, không thể để người ta nhét vào túi áo mang đi được. Những vị trí đẹp ở khu rau củ quả về cơ bản đã có người chiếm từ sớm, đây là lần đầu Hứa Hạ đến, cuối cùng chỉ tìm được một sạp hàng nhỏ ở trong góc, đây còn là do Hứa Hạ nhanh tay lẹ mắt giành được, một anh chàng bán anh đào bên cạnh không giành được chỗ đang sốt ruột đi vòng vòng. Chọn được vị trí rồi, Hứa Hạ lôi ra một chiếc ghế đẩu nhỏ từ sau xe rồi ngồi xuống, cô hạ cửa thùng sau xe ba gác xuống, để lộ ra mấy mẹt quả vả xanh tươi bóng bẩy bên trong. Sau đó cô lấy cân điện tử ra chỉnh thử vài lần, xác định không có vấn đề gì mới đặt lên trên. Rất nhanh, người trong chợ đông dần lên, khắp nơi đều ồn ào náo nhiệt, tiếng rao hàng cũng vang lên không ngớt. Hứa Hạ lấy chiếc bánh rán và quả trứng vẫn còn nóng hổi trong lòng ra ăn. Một người phụ nữ lớn tuổi xách giỏ lại gần nhìn lướt qua, quả vả ở đây trông quả nào quả nấy vừa to vừa tròn, vỏ cũng tươi roi rói, thế là bà cất tiếng hỏi: "Em gái ơi, quả vả này bao nhiêu tiền một cân?" Hứa Hạ nuốt miếng bánh rán trong miệng xuống, cười tít mắt để lộ hàm răng trắng tinh: "Bác ơi, ba mươi tệ một cân ạ." Người phụ nữ kia nghe vậy thì lập tức trợn tròn mắt, có chút không dám tin, giọng nói cũng lạc đi: "Ba mươi tệ sao!" Hứa Hạ vẫn giữ nụ cười, tiếp tục nói: "Bác ơi, vả nhà cháu không phải loại thường đâu ạ, không bón phân, không phun thuốc, là thực phẩm xanh hoàn toàn tự nhiên, quan trọng nhất là vị rất ngon, bác cứ nếm thử là biết ngay." Vừa nói cô vừa lựa một quả hơi hé miệng đưa qua.